Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.
Tôi từng mất một người giỏi chỉ trong ba ngày.
Bạn ấy đến vào sáng thứ Hai, mang theo cả sự háo hức. Tôi bắt tay, chỉ chỗ ngồi, đưa một xấp tài liệu, rồi quay lại với hàng trăm việc của mình. Ba ngày sau, bạn ấy nhắn xin nghỉ. Không phải vì lương. Không phải vì sản phẩm. Mà vì một câu: “Em thấy mình thừa thãi, không biết bắt đầu từ đâu.”
Câu đó ám tôi rất lâu.
Bởi tôi nhận ra người mới rời đi không phải do họ kém. Họ đi vì tôi chưa có cách đào tạo nhân viên mới cho tử tế. Tôi tuyển được người, rồi bỏ rơi họ đúng lúc họ cần được cầm tay nhất.
Sau nhiều lần trả giá như thế, tôi mới ngồi xuống xây một quy trình để một người lạ hoàn toàn có thể vào việc trong vòng một tuần. Hôm nay tôi kể lại. Không phải lý thuyết trong sách. Mà là những gì tôi đã làm thật, để từ con số 0 có được 500 người bán hàng độc lập.
Người mới bỏ đi không phải vì họ kém
Nhiều chủ shop nói với tôi: “Chị ơi, tuyển hoài mà đứa nào cũng yếu, làm vài bữa rồi nghỉ.”
Tôi luôn hỏi lại một câu. Bạn đã dạy họ chưa, hay mới chỉ giao việc cho họ?
Hai chuyện đó khác nhau hoàn toàn.
500 người trong hệ thống của tôi không ai tự giỏi cả. Không một ai bước vào đã biết bán hàng, biết tư vấn yến sào, biết chăm khách. Họ giỏi lên vì được đào tạo và được đồng hành. Người đi trước kèm người đi sau. Cái đúng được lặp lại, cái sai được sửa ngay tại chỗ.
Người mới giống một hạt giống bạn vừa gieo. Bạn không thể trách hạt chậm nảy mầm khi bạn chưa tưới nước, chưa cho nắng. Trách nhiệm nằm ở người trồng, không nằm ở hạt.
Và mọi thứ bắt đầu từ việc chọn đúng hạt. Nếu khâu đầu vào đã lệch, đào tạo mấy cũng đuối. Nên tôi luôn coi cách tuyển đúng người bán hàng ngay từ đầu là bước không được phép làm qua loa. Tuyển đúng người, việc đào tạo nhẹ đi một nửa.

Cách đào tạo nhân viên mới bắt đầu từ một tư duy: đầu tư, không phải chi phí
Đây là chỗ hầu hết người kinh doanh nhỏ vấp phải.
Họ nhìn đào tạo như một khoản tốn kém. Tốn thời gian của mình. Tốn công người cũ đứng ra chỉ. Nên họ làm cho nhanh, làm cho qua, rồi thả người mới ra “biển” tự bơi.
Tôi nghĩ ngược lại.
Đào tạo không phải là chi phí. Đó là một khoản đầu tư.
Ba ngày bạn bỏ ra kèm một người, đổi lại nhiều tháng người đó làm được việc và ở lại. Một tuần bạn ngồi cạnh chỉ tay, đổi lại một người có thể tự đứng và sau này kèm người khác. Con số không nói dối: người được đào tạo tử tế ở lại lâu hơn, làm ra tiền sớm hơn, và ít kéo bạn vào những đám cháy vặt.
Tôi hiểu điều này từ Viettel. Năm năm ở đó, tôi đi từ một giao dịch viên lên cửa hàng trưởng. Không phải vì tôi thông minh hơn ai. Mà vì tôi được huấn luyện bài bản, có người chỉ đường từng bước. Sau này xây Natunest giữa đại dịch, tôi mang đúng tư duy đó vào: muốn có đội mạnh, phải chịu đầu tư cho người mới ngay từ ngày đầu.
Có sẵn tài liệu và quy trình trước khi người mới bước vào
Sai lầm lớn nhất của tôi ngày xưa là để người mới đến rồi mới cuống cuồng nghĩ hôm nay dạy gì.
Bây giờ thì ngược lại. Mọi thứ phải sẵn sàng trước khi họ đặt chân vào cửa.
Tôi chuẩn bị sẵn một bộ tài liệu hội nhập (onboarding — quá trình giúp người mới hòa nhập và vào việc trong những ngày đầu). Trong đó không có gì cao siêu, chỉ là những thứ đủ để người mới không phải đoán.
Một bản mô tả công việc rõ ràng, tuần đầu mỗi ngày làm gì.
Một danh sách kiểm tra (checklist — bảng liệt kê các đầu việc cần hoàn thành) để họ tự đánh dấu.
Vài kịch bản tư vấn mẫu, những câu khách hay hỏi và cách trả lời.
Một buổi bán hàng thật được ghi lại, để họ xem người giỏi làm ra sao.
Khi có sẵn quy trình, người mới không phụ thuộc vào việc hôm đó bạn có rảnh hay không. Họ mở tài liệu ra là biết đường đi. Bạn cũng không phải dạy lại từ đầu cho từng người. Đây chính là thứ giúp một hệ thống lớn được mà không loạn.
Cho làm thật sớm, và luôn kèm một-một trong tuần đầu
Đây là điểm tôi làm khác nhiều người.
Tôi không bắt người mới học lý thuyết suốt một tuần rồi mới cho đụng việc thật. Học chay mãi sẽ chán, và kiến thức không có chỗ để bám.
Tôi cho họ làm thật từ ngày thứ hai, thứ ba. Nhưng không bao giờ để họ làm một mình.
Tuần đầu, tôi kèm một-một (một người hướng dẫn đi sát một người mới). Cách kèm rất đơn giản, chia làm ba nhịp.
Ngày đầu, họ ngồi cạnh xem tôi làm và nghe tôi giải thích vì sao làm vậy.
Ngày sau, họ tự làm, tôi ngồi ngay bên cạnh, sai đâu nhắc đó.
Vài ngày sau nữa, họ làm một mình, tôi chỉ kiểm lại kết quả cuối.
Giống như dạy con tập xe đạp. Đầu tiên bạn giữ chặt yên xe. Rồi bạn nới tay ra. Rồi bạn buông hẳn, nhưng vẫn chạy theo phía sau. Buông đúng lúc thì con biết đi. Buông quá sớm thì con ngã và sợ xe luôn.
Đặt mốc kiểm tra, và cho phép sai trong vùng an toàn
Đào tạo mà không có mốc kiểm tra thì như đi đường dài mà không có cột cây số. Bạn không biết mình đang ở đâu, còn bao xa nữa.
Tôi đặt ba mốc cố định cho người mới.
Ngày thứ ba, tôi kiểm xem họ đã nắm sản phẩm và quy trình cơ bản chưa.
Ngày thứ bảy, tôi xem họ đã tự làm được một vòng công việc trọn vẹn chưa.
Ngày thứ ba mươi, tôi ngồi lại nói chuyện thẳng thắn: điều gì hợp, điều gì còn vướng, có nên đi tiếp cùng nhau không.
Có mốc, cả hai bên đều nhẹ đầu. Người mới biết mình đang được kỳ vọng gì. Người dạy phát hiện lệch hướng sớm để chỉnh, thay vì để ba tháng sau mới ngã ngửa.
Và điều quan trọng nhất trong tuần đầu: tôi cho phép họ sai.
Người sợ sai sẽ không bao giờ dám làm. Người không dám làm thì mãi mãi không giỏi.
Nhưng sai phải nằm trong vùng an toàn. Nghĩa là để họ sai ở nơi không làm mất khách lớn, không mất tiền lớn, không làm hỏng uy tín thương hiệu. Cho họ tập trên đơn nhỏ, khách quen, tình huống dễ trước. Sai ở đó, sửa xong là thành bài học. Sai ở chỗ nguy hiểm mới là cái phải chặn.
Đào tạo không kết thúc — nó chuyển thành đồng hành
Nhiều người tưởng đào tạo xong tháng đầu là hết việc.
Không.
Tháng đầu chỉ giúp người mới đứng được. Còn đi xa hay không lại là chuyện của sự đồng hành lâu dài phía sau. Người ta không rời bỏ một nơi mà họ thấy mình đang lớn lên mỗi ngày.
Đó là lý do đào tạo phải nối liền với cách quản lý đội nhóm bán hàng. Dạy cho họ vào việc là phần đầu. Giữ cho họ có mục tiêu, có người kèm, có chỗ để tiến lên mới là phần giữ người ở lại.
Cả một hệ thống 500 người, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, dựng lên giữa đại dịch, không ai trong đó đi một mình. Từng người được cầm tay lúc đầu, rồi tự đứng, rồi quay lại cầm tay người sau.
Nếu bạn đang loay hoay vì người mới vào rồi nghỉ, hôm nay đừng làm gì to tát. Hãy bắt đầu nhỏ thôi. Viết ra một bộ tài liệu cho tuần đầu tiên. Chọn một người kèm một-một cho người kế tiếp bạn tuyển. Đặt ba mốc kiểm tra và cho phép họ được sai trong vùng an toàn.
Bạn sẽ thấy điều tôi đã thấy. Người mới vào việc nhanh hơn, ở lại lâu hơn, và một ngày nào đó chính họ trở thành người thầy cho lứa sau. Đào tạo, đến cuối cùng, luôn là khoản đầu tư sinh lời nhất.
Câu Hỏi Thường Gặp
Đào tạo một nhân viên mới nên kéo dài bao lâu?
Theo cách của tôi, một tuần là đủ để người mới vào việc và tự làm được một vòng công việc cơ bản. Nhưng bạn cần phân biệt hai giai đoạn. Một tuần đầu là để họ đứng được. Ba mươi ngày đầu là để họ vững. Còn giỏi thật sự thì cần vài tháng đồng hành. Đừng kỳ vọng người mới thành thạo sau vài buổi, cũng đừng kéo dài học lý thuyết cả tuần rồi mới cho làm thật.
Chủ shop quá bận, không có thời gian kèm thì làm sao?
Đây chính là lý do bạn phải chuẩn bị bộ tài liệu hội nhập trước khi tuyển. Có bản mô tả công việc, danh sách kiểm tra, kịch bản tư vấn mẫu và một buổi bán hàng được ghi lại, người mới sẽ tự đi được một phần đường mà không cần bạn cầm tay từng phút. Nếu vẫn quá tải, hãy giao việc kèm một-một cho một người cũ giỏi. Bạn không cần tự dạy tất cả, nhưng bạn phải bảo đảm có người dạy.
Làm sao biết người mới có phù hợp hay không mà giữ lại?
Hãy đặt mốc kiểm tra thay vì phán đoán cảm tính. Ngày thứ ba xem họ nắm sản phẩm chưa. Ngày thứ bảy xem họ tự làm được một vòng chưa. Ngày thứ ba mươi ngồi lại nói chuyện thẳng thắn về điều hợp và điều còn vướng. Có mốc rõ ràng, bạn phát hiện lệch hướng sớm để chỉnh hoặc để quyết định, thay vì để ba tháng sau mới ngã ngửa.
Nên đào tạo lý thuyết trước hay cho làm thật trước?
Cho làm thật sớm, nhưng luôn kèm sát. Học chay mãi sẽ chán và kiến thức không có chỗ để bám. Tôi cho người mới làm thật từ ngày thứ hai, thứ ba, chỉ khác là không bao giờ để họ làm một mình trong tuần đầu. Ngày đầu họ xem, ngày sau họ làm có người ngồi cạnh, vài ngày sau nữa họ tự làm còn bạn kiểm lại kết quả cuối.
Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.









