TikTok Shop Là Gì? Cách Bắt Đầu Bán Hàng Cho Người Mới

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Tối qua, một bạn trong hệ thống bán hàng của tôi nhắn: “Chị ơi, em quay video TikTok cả tháng rồi, view có, mà chẳng biết khách mua ở đâu.”

Tôi hỏi lại đúng một câu: “Em gắn giỏ hàng vào video chưa?”

Bạn ấy im lặng.

Hóa ra bạn làm nội dung rất chăm. Nhưng chưa mở gian hàng. Người xem thích video, muốn mua, mà không có chỗ để bấm.

Đó là lý do tôi ngồi viết bài này. Nếu bạn đang loay hoay không rõ tiktok shop là gì, và làm sao để một người mới bắt đầu bán được hàng, tôi sẽ nói thật gọn — từ đúng những gì đội của tôi đã làm.

TikTok Shop là gì và vì sao ai bán hàng cũng nên biết

Nói cho dễ hiểu: TikTok Shop là gian hàng bán hàng nằm ngay bên trong ứng dụng TikTok.

Khách không phải thoát app. Không phải mở một trang web khác. Không phải đi tìm số điện thoại của bạn.

Họ đang xem video, thấy sản phẩm, bấm vào cái giỏ hàng hiện ngay trên màn hình, rồi đặt mua. Xong.

Gian hàng ấy được gắn thẳng vào hai chỗ: video ngắn và livestream (phát trực tiếp — tức là bạn lên sóng nói chuyện với khách theo thời gian thực). Người ta vừa xem vừa mua. Quãng đường từ lúc “thích” đến lúc “trả tiền” bị rút lại chỉ còn vài giây.

Hãy hình dung thế này. Ngày xưa, bạn thấy một quảng cáo trên tivi, rồi phải nhớ tên sản phẩm, hôm sau ra tiệm hỏi mua. Mười người xem, rơi rụng hết chín. TikTok Shop dẹp luôn quãng đường đó. Cửa hàng nằm ngay trong video. Người bán đứng ngay cạnh màn hình.

Đó chính là thứ khiến một người mới, vốn không rành công nghệ, vẫn có thể bắt đầu.

TikTok Shop khác Shopee ở chỗ nào

Đây là câu hỏi tôi nghe nhiều nhất. Và hiểu được chỗ khác nhau này, bạn sẽ bán khác hẳn.

Shopee (một sàn thương mại điện tử — chợ mua bán trực tuyến) là nơi người ta đến khi đã muốn mua sẵn rồi. Họ gõ “yến sào chưng sẵn”, họ so giá, họ đọc đánh giá, họ chọn shop rẻ nhất. Khách chủ động đi tìm. Việc của bạn là hiện ra đúng lúc và đủ rẻ để được chọn.

TikTok thì ngược lại hoàn toàn.

Không ai mở TikTok để đi mua đồ.

Người ta mở TikTok để giải trí, để xem cho vui, để giết thời gian lúc chờ cơm. Họ chưa hề có ý định mua gì cả. Nhiệm vụ của bạn không phải là “hiện ra đúng lúc”. Nhiệm vụ của bạn là tạo ra ham muốn ngay trong lúc họ đang xem cho vui.

Nói cách khác: Shopee là cái chợ, bạn dựng sạp chờ khách vào. TikTok là cái sân khấu, bạn phải diễn cho người ta dừng lại, rồi mới bán.

Hai cách nghĩ khác nhau. Nên đừng bê nguyên bài đăng Shopee sang TikTok rồi thắc mắc sao không ai mua.

Vì sao tôi coi mỗi nền tảng là một miệng phễu

Tôi xây thương hiệu yến sào Natunest từ con số 0 lên 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng — và làm được điều đó ngay trong đại dịch, khi cả nước đóng cửa. Một trong những thứ giúp tôi giữ được cái đầu tỉnh táo giữa mớ hỗn độn nền tảng là cách nhìn này:

Mỗi nền tảng chỉ là một miệng phễu.

Phễu bán hàng (funnel — hình dung như cái phễu rót nước: miệng rộng ở trên hứng thật nhiều người, cuống hẹp ở dưới là người thật sự mua) không đổi. Cái đổi chỉ là miệng phễu.

Facebook là một miệng. TikTok là một miệng. Zalo là một miệng. Cửa hàng ngoài đời cũng là một miệng.

Người lạ đi vào từ miệng nào cũng được. Nhưng bên trong, họ đi chung một hành trình: biết bạn, tin bạn, mua của bạn, rồi mua lại.

Hiểu điều này, bạn sẽ thôi hoảng loạn mỗi khi có nền tảng mới. TikTok Shop không phải một con quái vật phải chinh phục lại từ đầu. Nó chỉ là thêm một cái miệng để hứng người lạ. Nếu bạn muốn hiểu cả cái phễu vận hành ra sao, tôi có viết riêng một bài về phễu marketing 3 tầng — đọc xong bạn sẽ thấy TikTok nằm ở đâu trong bức tranh lớn.

Cách bắt đầu bán hàng trên TikTok Shop cho người mới

Giờ đến phần thực tế. Một người mới tinh cần làm gì để có gian hàng và bán được đơn đầu tiên?

Tôi gom lại thành bốn việc.

Một, đăng ký gian hàng. Bạn vào phần Seller (người bán) của TikTok Shop, khai thông tin, tải giấy tờ theo yêu cầu — căn cước, và giấy phép kinh doanh nếu có. Đây là bước thủ tục, làm một lần rồi thôi. Đừng để nó cản bạn; ai cũng vượt qua được.

Hai, đưa sản phẩm lên. Chụp ảnh cho sạch sẽ, viết mô tả rõ ràng, để giá đúng, khai phí vận chuyển. Mỗi sản phẩm là một món trên kệ. Kệ gọn thì khách mới yên tâm.

Ba, gắn giỏ hàng vào nội dung. Đây chính là chỗ bạn của tôi bỏ quên. Khi quay video hay lên livestream, bạn phải gắn sản phẩm vào để cái giỏ hàng hiện lên màn hình. Không gắn thì coi như bạn kể chuyện hay xong rồi để khách ra về tay không.

Bốn, làm nội dung để có người xem. Việc này lớn nhất, và tôi để dành nói kỹ ở phần sau.

Bốn bước. Không có bước nào cần bạn giỏi công nghệ. Chỉ cần bạn chịu ngồi xuống làm từng bước một.

Nội dung kéo người xem trước, bán sau

Đây là câu quan trọng nhất trong cả bài, nên tôi tách riêng ra một dòng:

Trên TikTok, nội dung kéo người xem trước. Bán đến sau.

Rất nhiều người mới làm ngược. Video đầu tiên đã “Sản phẩm bên em giá tốt, inbox ngay”. Không ai xem. Vì đơn giản, không ai lên TikTok để nghe bạn chào hàng.

Hãy nghĩ thế này. Trước khi bán được một hũ yến, tôi phải khiến người ta dừng ngón tay lại đã. Muốn họ dừng, video phải cho họ một thứ gì đó: một mẹo hay, một câu chuyện thật, một cảnh khiến họ tò mò, một câu hỏi đúng vào nỗi lo của họ.

Cho trước. Nhận sau. Thứ tự đó không được đảo.

Một công thức đơn giản tôi hay đưa cho đội: ba giây đầu phải có “mồi” (hook — câu hoặc hình ảnh mở đầu đủ mạnh để giữ người xem lại). Giữa video cho một giá trị thật. Cuối video mới nhắc nhẹ tới sản phẩm và cái giỏ hàng.

Người xem đủ nhiều, đơn hàng tự tới. Đó là quy luật, không phải may rủi. Tôi có viết chi tiết hơn về cách bán hàng trên TikTok cho người mới, bạn nào muốn đi sâu vào phần dựng video thì đọc thêm ở đó.

Livestream — nơi chốt đơn nhanh nhất

Nếu video ngắn là để gieo hạt, thì livestream là lúc gặt.

Livestream là bạn lên sóng trực tiếp, nói chuyện với khách đang xem ngay lúc đó. Họ hỏi, bạn trả lời liền. Họ phân vân, bạn gỡ ngay. Cái giỏ hàng nằm sẵn dưới màn hình, khách bấm mua trong lúc bạn vẫn đang nói.

Sức mạnh của livestream nằm ở hai chữ: thời gian thực.

Trên một bài đăng thường, khách thắc mắc thì bỏ đi, mai mốt quên luôn. Trên livestream, khách thắc mắc thì hỏi, và nếu bạn trả lời gọn gàng, đúng nỗi lo của họ, họ chốt ngay. Niềm tin được xây trực tiếp, ngay trước mắt.

Người mới thường sợ live vì ngại nói trước ống kính. Tôi hiểu. Nhưng tôi nói thật: không ai live hay ở buổi đầu. Buổi đầu ai cũng vấp, cũng ngượng, cũng có lúc chẳng ai vào xem. Bạn live buổi thứ mười sẽ khác buổi thứ nhất một trời một vực. Cứ lên sóng đều. Nghề dạy nghề.

Lời khuyên cho người mới bắt đầu

Nếu bạn đọc tới đây và thấy hơi ngợp, tôi gói lại cho bạn dễ nhớ.

Quay lại câu hỏi ở đầu bài — tiktok shop là gì? Nó là gian hàng nằm ngay trong video và livestream. Nó khác Shopee ở chỗ khách chưa muốn mua — bạn phải tạo ra ham muốn đó. Và cách tạo ra là làm nội dung cho tử tế trước, bán sau.

Đừng cố làm tất cả trong một tuần. Người mới hay thua vì ôm đồm, chứ không phải vì thiếu tài. Tuần này chỉ cần mở gian hàng và đưa sản phẩm lên. Tuần sau tập quay ba video, mỗi video cho người xem một điều hữu ích. Tuần sau nữa, thử live một buổi ngắn, dù chỉ vài người xem.

Làm đều tay trong ba tháng, bạn sẽ ở một chỗ hoàn toàn khác so với hôm nay.

Còn nếu bạn muốn nhìn bức tranh lớn hơn — TikTok chỉ là một miệng phễu, và một miệng phễu thì cần cả cái phễu phía sau nó để giữ khách và bán lại — thì đó là câu chuyện đáng để bạn đầu tư học nghiêm túc. Bắt đầu nhỏ. Nhưng nghĩ dài.

Bạn đã có gì để bán chưa? Nếu rồi, hôm nay hãy mở gian hàng. Chỉ một bước đó thôi cũng đã hơn phần lớn những người còn đang đứng ngoài phân vân.

Câu Hỏi Thường Gặp

Bán hàng trên TikTok Shop có mất phí không?
Có. TikTok Shop thu một khoản phí hoa hồng trên mỗi đơn bán được, cộng thêm phí thanh toán. Mức phí thay đổi theo từng thời điểm và ngành hàng, nên trước khi để giá bán, bạn hãy vào phần chính sách phí trong tài khoản người bán để tính đúng, tránh bán xong mới thấy lãi mỏng hơn mình tưởng.

Người mới chưa có nhiều người theo dõi thì bán được không?
Được. Trên TikTok, video của bạn được đẩy đến người lạ dựa vào chất lượng nội dung, không phải dựa vào số người theo dõi. Một tài khoản mới tinh vẫn có thể có video nhiều người xem nếu ba giây đầu đủ mạnh và nội dung cho người ta một giá trị thật. Cứ làm đều, đừng chờ đủ người theo dõi mới bắt đầu.

Nên tập trung video ngắn hay livestream trước?
Người mới nên làm video ngắn trước để có người xem và quen tay, rồi mới bước sang livestream. Video ngắn là để gieo hạt — kéo người lạ biết đến bạn. Livestream là lúc gặt — chốt đơn nhanh nhờ trả lời khách theo thời gian thực. Có sẵn một lượng người xem từ video rồi thì buổi live của bạn mới có người vào.

Bán hàng trên TikTok Shop có cần giấy phép kinh doanh không?
Tùy quy mô và mặt hàng. Khi đăng ký gian hàng, TikTok Shop sẽ yêu cầu giấy tờ tùy loại người bán — cá nhân thì cần căn cước, còn bán theo hộ kinh doanh hoặc công ty thì cần giấy phép kinh doanh. Bạn cứ làm theo đúng hướng dẫn hiện lên trong bước đăng ký; đây là thủ tục làm một lần rồi thôi.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Cách Bán Hàng Trên Shopee Cho Người Mới Bắt Đầu

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Tuần trước, một bạn trong hệ thống bán hàng của tôi nhắn tin: “Chị ơi, em mở gian hàng Shopee gần ba tháng rồi mà chưa nổi một đơn.”

Tôi hỏi lại đúng một câu: “Em đăng bao nhiêu sản phẩm, ảnh chụp ra sao, tiêu đề đặt thế nào?”

Bạn ấy im lặng.

Đó là lý do tôi ngồi viết bài này. Bởi phần lớn người mới khi đi tìm cách bán hàng trên Shopee đều bắt đầu sai chỗ. Họ lo mở gian hàng thật nhanh, đăng vài sản phẩm cho có, rồi ngồi chờ. Trong khi cái sàn — dù đông người đến đâu — cũng không tự mang khách về đặt lên tay bạn.

Tôi xây thương hiệu yến sào Natunest từ con số 0 lên 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, ngay trong đại dịch. Tôi bán trên sàn, bán cả ngoài sàn. Và tôi hiểu rất rõ một điều: sàn là kênh tốt, nhưng nó chỉ trả công cho người làm đúng thứ tự.

Bài này tôi viết cho bạn — người mới, chưa có đơn nào, hoặc mới lác đác vài đơn. Đọc xong là làm được.

Cách bán hàng trên Shopee bắt đầu từ hiểu đúng cái sàn

Trước khi bàn tới nút bấm, tôi muốn bạn hiểu bản chất.

Shopee là một sàn thương mại điện tử (nơi mua bán trực tuyến tập trung hàng triệu người bán và người mua trong cùng một chỗ). Điểm mạnh lớn nhất của nó là lưu lượng — tức lượng người vào xem mỗi ngày. Bạn không phải đi kéo từng người như khi bán trên trang cá nhân. Người ta đã ở sẵn đó, đang gõ tìm đúng món họ cần.

Nhưng điểm mạnh đó đi kèm một cái giá.

Khách trên sàn tìm bằng từ khóa, so sánh mười gian hàng trong ba mươi giây, rồi bấm vào cái rẻ hơn. Cạnh tranh về giá ở đây khốc liệt. Bạn để 100.000 đồng, kế bên để 98.000, khách nhảy sang kế bên.

Cho nên tôi nói thẳng ngay từ đầu: nếu bạn lên sàn mà không có gì ngoài giá, bạn sẽ mãi đua giá. Và đua giá là cuộc đua không có đích.

Hiểu vậy để bạn làm hai việc song song. Vừa mở gian hàng cho đúng. Vừa gây dựng một thứ khiến khách chọn bạn kể cả khi bạn không phải rẻ nhất. Thứ đó tôi để dành nói ở cuối bài.

Mở gian hàng Shopee: những bước đầu tiên

Phần này đơn giản hơn bạn nghĩ.

Bạn tải ứng dụng Shopee, chọn đăng ký làm người bán, xác thực số điện thoại và tài khoản ngân hàng để nhận tiền về. Đặt tên shop. Thêm địa chỉ lấy hàng. Chọn đơn vị vận chuyển.

Ba mươi phút là xong phần khung.

Nhưng có mấy chỗ người mới hay làm qua loa, tôi nhắc bạn dừng lại làm cho tử tế.

Tên shop: đừng đặt kiểu “Shop123xyz”. Hãy đặt tên gợi được ngành hàng và dễ nhớ, vì đây là mầm mống thương hiệu của bạn sau này.

Ảnh đại diện và ảnh bìa: chỉn chu như mặt tiền một cửa hàng. Không ai muốn bước vào một cửa tiệm bừa bộn.

Phần giới thiệu shop: viết vài dòng cho khách biết bạn bán gì, cam kết gì. Một dòng “đổi trả trong 7 ngày” thôi cũng đủ làm khách yên tâm hơn.

Xong phần vỏ. Giờ tới phần quyết định sống còn: sản phẩm.

Đăng sản phẩm chuẩn: ảnh, tiêu đề, mô tả

Đây là chỗ bạn của tôi làm sai. Và cũng là chỗ phần lớn người mới làm sai.

Một sản phẩm trên sàn được khách nhìn qua ba thứ, theo đúng thứ tự: ảnh, tiêu đề, giá. Rồi mới tới mô tả.

Ảnh là nhân viên bán hàng đứng ngoài cửa. Nền sáng, sạch, sản phẩm rõ nét, chụp đủ các góc. Ảnh đầu tiên phải đập vào mắt, vì đó là ảnh khách thấy khi đang lướt. Đừng lấy ảnh mờ chụp vội dưới ánh đèn vàng. Khách không mua thứ họ nhìn không rõ.

Tiêu đề là nơi bạn đặt từ khóa. Khách gõ “áo thun nam cổ tròn”, hệ thống đi tìm trong tiêu đề. Nếu tiêu đề bạn chỉ ghi “Áo đẹp giá rẻ”, bạn vô hình. Hãy viết đúng thứ người ta gõ: loại sản phẩm, đặc điểm, công dụng, và đặt từ quan trọng lên đầu.

Không phải nhồi thật nhiều chữ cho dài. Mà là ghi đúng thứ khách tìm.

Mô tả thì nhiều người copy nguyên đoạn của nhà cung cấp rồi dán vào. Sai. Mô tả là chỗ bạn trả lời câu hỏi trong đầu khách: sản phẩm này giải quyết việc gì cho tôi, dùng ra sao, có hợp với tôi không. Viết cho một con người đang phân vân, đừng viết cho cái máy.

Làm chuẩn ba thứ này, gian hàng của bạn đã hơn phân nửa người bán trên sàn.

Giá và phí: tính cho đúng kẻo bán mà vẫn lỗ

Tôi gặp quá nhiều người bán hăng say cả tháng, cuối tháng đếm lại thấy… chẳng còn bao nhiêu.

Lý do: họ nhìn giá bán, quên mất phí.

Bán trên Shopee, bạn chịu nhiều khoản trừ. Phí thanh toán (phí xử lý mỗi giao dịch), phí cố định của sàn, phí dịch vụ khi bạn tham gia các chương trình như Freeship (hỗ trợ miễn phí vận chuyển) hay Flash Sale (đợt giảm giá chớp nhoáng trong một khung giờ). Cộng lại, phần sàn giữ không hề nhỏ.

Nếu bạn định giá mà chưa trừ hết các khoản này, con số lãi trên giấy chỉ là con số ảo.

Công thức tôi luôn bắt đội mình nằm lòng rất đơn giản. Giá bán phải gánh được giá vốn, cộng toàn bộ phí sàn, cộng chi phí đóng gói vận hành, cộng phần lãi bạn thật sự muốn giữ. Thiếu một vế là bạn đang tự bào mòn mình.

Và đừng vội phá giá để có đơn. Đơn đến bằng giá rẻ sẽ đi ngay khi có người rẻ hơn. Tôi viết kỹ chuyện này trong bài cách định giá sản phẩm để không bán lỗ — bạn nên đọc trước khi đặt con số đầu tiên lên sàn.

Đẩy đơn đầu tiên và chăm sóc đánh giá

Gian hàng mới giống một quán ăn vừa khai trương giữa phố đông. Món ngon, nhưng chưa ai biết. Và tệ hơn, chưa ai dám vào vì bàn nào cũng trống.

Đơn đầu tiên là để phá cái trống đó.

Bạn có thể nhờ người quen mua thật, dùng thật, rồi để lại đánh giá thật. Bạn tham gia vài chương trình khuyến mãi của sàn ở giai đoạn đầu để sản phẩm được đẩy đi xa hơn. Bạn trả lời mọi tin nhắn của khách thật nhanh, vì tốc độ phản hồi ảnh hưởng trực tiếp tới việc bạn có được hiển thị hay không.

Rồi tới đánh giá. Đây là tài sản, không phải chuyện phụ.

Review (đánh giá của khách sau khi mua) là thứ người mua sau nhìn vào để quyết định. Năm sao kèm một dòng khen thật, một tấm ảnh khách tự chụp — giá trị hơn mọi lời bạn tự quảng cáo.

Cho nên: giao hàng tử tế, đóng gói cẩn thận, kèm một lời cảm ơn viết tay. Khách cảm được sự chăm chút sẽ quay lại để lại cho bạn năm sao. Còn nếu gặp đánh giá xấu, đừng giấu, đừng cãi. Hãy trả lời đàng hoàng và xử lý cho khách. Người mua sau đọc cách bạn xử lý còn kỹ hơn đọc lời chê.

Đừng để sàn là kênh duy nhất của bạn

Giờ tới phần quan trọng nhất — thứ tôi để dành từ đầu bài.

Sàn cho bạn lưu lượng. Nhưng khách trên sàn không phải khách của bạn. Họ là khách của Shopee. Sàn đổi luật, đổi phí, đổi cách hiển thị — bạn chịu, không cãi được. Ai từng sống nhờ một kênh duy nhất rồi một sáng kênh đó thay đổi, người đó hiểu cảm giác chân đứng trên cát.

Tôi không bảo bạn bỏ sàn. Sàn là kênh tốt. Tôi bảo bạn: đừng để nó là kênh duy nhất.

Vậy làm gì?

Mỗi đơn hàng trên sàn, hãy xem như một cơ hội biến người mua một lần thành khách quen. Gói hàng kèm danh thiếp. Chăm để họ nhớ tên shop của bạn, chứ không chỉ nhớ món hàng. Từ từ kéo họ về những kênh bạn thật sự sở hữu — trang cá nhân, nhóm khách quen, danh sách của riêng bạn.

Đó là lúc thương hiệu bắt đầu. Và khi có thương hiệu riêng, khách tìm đến vì cái tên của bạn, bạn thoát khỏi cuộc đua giá mà tôi nói ở đầu bài.

Sàn là nơi người ta gặp bạn lần đầu. Thương hiệu là lý do người ta ở lại.

Nếu bạn muốn nhìn bức tranh rộng hơn — không riêng Shopee mà cả cách dựng một nền bán hàng vững — tôi gợi ý đọc thêm cách bán hàng online hiệu quả cho người mới.

Bắt đầu nhỏ, làm cho chuẩn, rồi mới lớn

Tôi biết đọc tới đây bạn thấy nhiều việc. Đừng hoảng.

Bạn không cần làm hết trong một ngày. Bạn cần làm đúng thứ tự.

Tuần này, mở gian hàng cho tử tế và đăng năm sản phẩm thật chuẩn: ảnh đẹp, tiêu đề đúng từ khóa, mô tả viết cho con người. Tính lại giá đã trừ hết phí. Nhờ vài người quen mua thật để có đánh giá đầu tiên. Trả lời khách trong vòng vài phút.

Năm sản phẩm làm tới nơi tới chốn còn hơn năm mươi sản phẩm làm cho có.

Với tôi, cách bán hàng trên Shopee đúng nghĩa không dừng ở chỗ có đơn. Nó là bước tập đầu tiên để bạn dựng một thương hiệu của riêng mình. Sàn nuôi bạn ngày hôm nay. Thương hiệu nuôi bạn cả chặng đường dài.

Người bán trụ lại được không phải người bán rẻ nhất. Mà là người mà khách nhớ tên và tìm lại. Bạn hoàn toàn làm được — bắt đầu từ hôm nay, từ một gian hàng làm cho chuẩn.

Câu Hỏi Thường Gặp

Người mới bán hàng trên Shopee nên bắt đầu với bao nhiêu sản phẩm?

Đừng chạy theo số lượng. Tôi khuyên bắt đầu với năm sản phẩm làm thật chuẩn: ảnh rõ nét, tiêu đề đúng từ khóa khách gõ, mô tả viết cho con người. Năm sản phẩm tử tế kéo đơn tốt hơn năm mươi sản phẩm đăng cho có. Khi đã quen tay và có đánh giá, bạn mở rộng dần.

Bán hàng trên Shopee có mất phí không?

Có. Bạn chịu phí thanh toán trên mỗi giao dịch, phí cố định của sàn, và phí dịch vụ khi tham gia các chương trình như Freeship hay Flash Sale. Cộng lại không hề nhỏ. Vì vậy khi định giá, bạn phải trừ hết các khoản này trước, cộng thêm giá vốn và chi phí đóng gói, rồi mới tới phần lãi. Bỏ quên phí là bán cả tháng mà vẫn lỗ.

Làm sao có đơn hàng đầu tiên khi gian hàng còn mới toanh?

Gian hàng mới như quán ăn vừa khai trương, chưa ai dám vào vì bàn nào cũng trống. Bạn phá cái trống đó bằng cách nhờ người quen mua thật, dùng thật, để lại đánh giá thật; tham gia vài chương trình khuyến mãi để sản phẩm được đẩy đi xa hơn; và trả lời tin nhắn khách thật nhanh. Đánh giá năm sao đầu tiên chính là thứ khiến người lạ tiếp theo dám bấm mua.

Chỉ bán trên Shopee thôi có đủ không?

Không nên. Sàn cho bạn lưu lượng, nhưng khách trên sàn là khách của Shopee, không phải của bạn. Sàn đổi luật, đổi phí là bạn chịu. Hãy xem mỗi đơn là một cơ hội biến người mua một lần thành khách quen, rồi từ từ kéo họ về những kênh bạn thật sự sở hữu — trang cá nhân, nhóm khách quen, danh sách riêng. Đó là lúc thương hiệu của bạn bắt đầu.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Cách Quản Lý Đội Nhóm Bán Hàng Hiệu Quả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Bạn có bao giờ đứng nhìn đội bán hàng của mình rơi rụng dần mà không hiểu vì sao chưa?

Tháng này mười người. Tháng sau còn bảy. Vài người giỏi thì gồng gánh cả nhóm, số còn lại sáng đăng bài, chiều ngồi chờ khách nhắn tin. Bạn nhắc thì họ chạy. Bạn im thì họ dừng.

Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng. Suốt một quãng dài đi tìm cách quản lý đội nhóm bán hàng cho ra kết quả thật, tôi vấp gần như đủ mọi cái hố: tuyển vội, đào tạo qua loa, giao chỉ tiêu rồi bỏ mặc, và sáng nào cũng đi đếm xem ai chưa chốt đơn.

Rồi tôi xây được một đội 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng — đi lên ngay giữa đại dịch. Song song, tôi điều hành một công ty nhân sự 30 người.

Không phải vì tôi giỏi ép người. Mà vì tôi đổi cách nghĩ.

Sai lầm lớn nhất: quản lý bằng ép, không phải bằng hệ thống

Hầu hết người mới làm quản lý đều tin vào một điều: nếu tôi theo sát đủ chặt, mọi người sẽ làm việc.

Nên họ đi theo dõi. Đếm đơn. Nhắc việc. Gọi điện hỏi “sao hôm nay chưa có đơn?”. Họ biến mình thành cái đồng hồ báo thức của cả đội.

Kết quả? Người ta làm khi bị nhìn, và dừng khi được buông. Bạn càng siết, họ càng mệt. Bạn nghỉ một ngày, doanh số tụt một ngày.

Đó là quản lý bằng ép. Nó ngốn hết sức bạn mà chẳng đi được xa.

Có một cách khác. Quản lý bằng hệ thống và niềm tin.

Hệ thống là gì? Là bộ khung để một người mới, chưa từng bán hàng, vẫn biết sáng nay phải làm gì, nói gì với khách, xử lý ra sao khi khách chê đắt. Là quy trình thay cho việc bạn phải đứng cạnh nhắc từng câu.

Khi có hệ thống, bạn không quản con người bằng mắt. Bạn quản bằng luồng công việc rõ ràng mà ai cũng chạy được. Tôi không thể đứng sau lưng 500 con người. Nhưng tôi có thể xây một con đường đủ rõ để họ tự đi.

Tuyển đúng người trước khi nghĩ đến chuyện quản

Có một sự thật phũ phàng tôi học được: bạn không thể quản lý giỏi một người sai.

Người sai ở đây không phải người kém. Mà là người không hợp với việc, không hợp với giá trị của bạn. Bạn tuyển một người chỉ mê tiền nhanh, rồi bắt họ kiên nhẫn nuôi khách sáu tháng — cả hai cùng khổ.

Khi tuyển, tôi không chỉ nhìn hồ sơ. Tôi nhìn ba thứ:

Người này có tin vào sản phẩm không, hay chỉ coi nó là món hàng kiếm cơm tạm.
Người này chịu học, hay nghĩ mình biết hết rồi.
Người này ở lại được khi ế, hay chỉ hào hứng lúc dễ.

Một người tin sản phẩm, chịu học và lì đòn — kể cả khởi đầu chậm — vẫn hơn một người bán giỏi nhưng nay đây mai đó. Vì bạn đang xây một đội để đi đường dài, không phải thuê lính đánh thuê cho một trận.

Tuyển kỹ ở đầu vào, bạn tiết kiệm được cả núi công sức quản lý ở phía sau.

Đào tạo: đừng thả người mới xuống nước rồi mong họ tự biết bơi

Sai lầm phổ biến thứ hai: tuyển xong là giao chỉ tiêu.

Người mới vào, chưa hiểu sản phẩm, chưa biết trả lời khách, đã bị đẩy ra “mặt trận” với một câu: “Em cứ đăng bài rồi bán đi.” Rồi khi họ không ra đơn, ta thở dài bảo họ không có duyên bán hàng.

Không phải họ dở. Là ta chưa dạy.

Đào tạo không phải một buổi họp chào mừng. Nó là một quá trình. Ở đội của tôi, người mới được cầm tay chỉ việc: hiểu sản phẩm tới tận gốc, thuộc những câu khách hay hỏi, tập trả lời chê đắt, xem người đi trước chốt đơn thật.

Tôi hay ví việc này như dạy một đứa trẻ tập đi xe. Bạn không quăng nó xuống dốc rồi hét “đạp đi!”. Bạn giữ yên xe, chạy theo sau, rồi buông tay đúng lúc.

Đào tạo tốt còn giải quyết một bài toán ngầm: nó biến kinh nghiệm trong đầu vài người giỏi thành tài sản chung của cả đội. Người giỏi nghỉ, hệ thống vẫn còn. Đó mới là đội bền.

Đặt mục tiêu và KPI: con số phải rõ, nhưng đừng để con số nuốt mất con người

Muốn đội chạy, phải có đích. Mục tiêu mơ hồ kiểu “cố lên nhé, bán nhiều vào” chẳng dẫn ai tới đâu.

Đây là lúc cần đến KPI (Key Performance Indicator — chỉ số đo lường hiệu quả công việc). KPI biến câu “làm tốt” mơ hồ thành thứ nhìn thấy được: bao nhiêu khách nhắn tin một ngày, bao nhiêu cuộc gọi, bao nhiêu đơn chốt trong tuần.

Khi mỗi người biết rõ con số của mình, họ tự soi được mình đang ở đâu — không cần bạn phán xét. Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn cách chọn và dùng chỉ số cho đúng, tôi có nói kỹ trong bài KPI là gì trong kinh doanh.

Nhưng đây là chỗ nhiều người vấp.

Họ để con số nuốt mất con người. Họ nhìn nhân viên như một dòng trong bảng doanh thu. Ai không đạt là ép, là dọa, là cắt.

Con số cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Nó không cho tôi biết vì sao.

Một bạn tháng này tụt đơn — có khi vì lười, mà cũng có khi vì con ốm, vì mất niềm tin, vì kẹt một chuyện chẳng ai hỏi tới. KPI chỉ cho tôi cái dấu hiệu. Việc của người quản lý là hỏi tiếp câu “vì sao”, rồi cùng gỡ.

Con số để quản việc. Con người để quản bằng sự quan tâm. Trộn lẫn hai cái đó là hỏng.

Tạo động lực: người ta ở lại vì được nhìn thấy, không chỉ vì tiền

Nhiều người tưởng thưởng tiền là xong. Tăng hoa hồng thì người ta bán hăng hơn.

Tiền quan trọng. Nhưng tiền không giữ người.

Tôi để ý điều này suốt những năm xây đội: người ta gắn bó lâu nhất không phải với chỗ trả cao nhất, mà với chỗ họ thấy mình được nhìn thấy. Được gọi đúng tên. Được khen đúng việc. Được hỏi han khi trục trặc.

Một lời công nhận đúng lúc nhiều khi mạnh hơn một khoản thưởng.

Hồi ở Viettel năm năm, đi từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng, tôi thấm cái cảm giác được cấp trên tin và trao việc — nó khiến mình muốn làm tốt hơn cả vì tiền. Sau này xây Natunest, tôi mang đúng thứ đó vào: khen người làm tốt trước cả đội, không để công của ai chìm đi, ăn mừng cả những chiến thắng nhỏ.

Tạo động lực không phải một sự kiện. Nó là cách bạn đối xử với người ta mỗi ngày.

Đồng hành: quản lý là đi cùng, không phải đứng sau canh

Đây là chữ tôi muốn bạn nhớ nhất. Đồng hành.

Người quản lý theo kiểu cũ đứng sau lưng đội, tay cầm bảng chấm điểm. Người quản lý bền thì đi bên cạnh.

Đi cùng nghĩa là gì? Là khi có đơn khó, bạn xắn tay vào gỡ cùng chứ không chỉ hỏi “sao chưa xong?”. Là khi thị trường ế, bạn ra mặt trấn an chứ không đổ hết áp lực xuống đầu quân. Là bạn thắng cùng đội, và khi thua, bạn không bỏ họ đứng một mình.

Tôi quản 500 người bán hàng độc lập và một công ty 30 nhân sự cùng lúc. Nói thật, tôi không thể kiểm soát từng người. Không ai làm được. Thứ giữ cả guồng máy đứng vững không phải sự kiểm soát — mà là sự đồng hành thật, cộng với một hệ thống đủ rõ để mỗi người tự chạy.

Khi người ta tin rằng bạn đứng cùng phía với họ, bạn chẳng cần ép nữa. Họ tự chạy.

Cách quản lý đội nhóm bán hàng bền vững: hệ thống rõ cộng con người thật

Gộp lại tất cả, cách quản lý đội nhóm bán hàng hiệu quả nằm gọn trong một thế cân bằng.

Một bên là hệ thống. Quy trình rõ, đào tạo bài bản, KPI minh bạch — để đội không phụ thuộc vào việc bạn có đứng đó hay không. Đây chính là phần xương sống; nếu muốn dựng nó từ đầu, bạn có thể đọc thêm cách xây dựng hệ thống bán hàng.

Bên kia là con người. Tuyển đúng, tin thật, ghi nhận đúng lúc, đi cùng khi khó.

Thiếu hệ thống, bạn kiệt sức vì phải tự tay đẩy mọi thứ. Thiếu con người, hệ thống của bạn chạy được vài tháng rồi rệu rã vì chẳng ai còn muốn gắn bó.

Quản lý giỏi không phải chọn một trong hai. Là giữ cả hai cùng lúc.

Vậy nếu hôm nay bạn đang loay hoay với đội của mình, đừng cố sửa hết một lúc. Chọn một việc. Chỉ một.

Có thể là ngồi viết lại quy trình cho người mới, thay vì để họ tự mò. Có thể là gọi cho người tháng này tụt đơn, hỏi một câu thật lòng “dạo này ổn không”, trước khi nhắc chỉ tiêu. Có thể là công nhận công khai một bạn vừa làm tốt mà bạn hay quên khen.

Quản lý một đội bán hàng không đổi khác sau một đêm. Nó lớn lên từng ngày, từ những viên gạch nhỏ như thế — giống hệt cách tôi đi từ con số 0 tới 500 người.

Nếu bạn thấy bài này giúp được mình, hãy theo dõi để đọc thêm những bài tôi viết về xây hệ thống, quản lý đội và làm thương hiệu. Tôi chia sẻ từ chính những gì mình đã làm, đã sai, và đã sửa.

Câu Hỏi Thường Gặp

Cách quản lý đội nhóm bán hàng cho người mới lần đầu làm quản lý nên bắt đầu từ đâu?
Đừng bắt đầu bằng việc đi theo dõi và đếm đơn. Hãy bắt đầu bằng một quy trình đơn giản cho người mới: sáng làm gì, nói gì với khách, xử lý ra sao khi bị chê đắt. Khi có một con đường rõ để mỗi người tự đi, bạn đỡ phải đứng cạnh nhắc từng câu. Hệ thống trước, kiểm soát sau.

Làm sao để giữ chân người bán hàng giỏi mà không phải liên tục tăng hoa hồng?
Tiền quan trọng nhưng tiền không giữ người. Người ta gắn bó lâu nhất với nơi họ thấy mình được nhìn thấy: được gọi đúng tên, được khen đúng việc, được hỏi han khi trục trặc. Hãy công nhận công khai người làm tốt, đừng để công của ai chìm đi, và đi cùng họ khi khó. Sự ghi nhận đúng lúc nhiều khi mạnh hơn một khoản thưởng.

KPI có thực sự cần thiết khi quản lý đội bán hàng nhỏ không?
Có, nhưng dùng đúng vai của nó. KPI cho bạn biết chuyện gì đang xảy ra — bao nhiêu khách nhắn tin, bao nhiêu cuộc gọi, bao nhiêu đơn chốt — để mỗi người tự soi được mình đang ở đâu. Nhưng con số không cho bạn biết vì sao. Việc của người quản lý là hỏi tiếp câu “vì sao” khi ai đó tụt đơn, rồi cùng gỡ. Con số để quản việc, con người quản bằng sự quan tâm.

Đội bán hàng cứ vào rồi lại nghỉ liên tục thì gốc rễ nằm ở đâu?
Thường ở hai chỗ: tuyển sai người ngay từ đầu vào, và đào tạo qua loa. Người chỉ mê tiền nhanh sẽ bỏ đi khi ế; người bị đẩy ra bán khi chưa hiểu sản phẩm sẽ nản vì không ra đơn. Hãy tuyển kỹ hơn ở đầu vào — chọn người tin sản phẩm, chịu học, lì đòn — và cầm tay chỉ việc cho người mới thay vì thả xuống nước.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Cách Tăng Doanh Số Bán Hàng: 7 Đòn Bẩy Thực Tế

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Có một câu tôi nghe đi nghe lại từ các chủ shop, người bán hàng online, những người mới bước vào kinh doanh: “Chị ơi, em muốn tăng doanh số. Em phải làm gì đầu tiên?”

Gần như lần nào, câu trả lời sẵn trong đầu họ cũng chỉ có một. Chạy thêm quảng cáo. Kiếm thêm khách mới.

Tôi gặp kiểu người bán này rất nhiều. Họ tăng gấp đôi tiền quảng cáo. Doanh thu nhích lên thật. Nhưng cuối tháng ngồi lại, lợi nhuận gần như y nguyên — vì tiền vào nhiều hơn thì tiền ra cũng nhiều hơn đúng bằng đó.

Họ gồng hết sức vào đúng một chỗ.

Cách tăng doanh số bán hàng bền vững không nằm ở một cú đánh lớn. Nó nằm ở nhiều cái đòn bẩy nhỏ, kéo cùng một lúc. Hệ thống 500 người bán hàng độc lập và doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng của Natunest không đến từ một chiến dịch thần thánh nào. Nó là bảy thứ nhỏ, cộng lại, rồi nhân lên.

Hôm nay tôi kể bạn nghe bảy đòn bẩy đó.

Cách tăng doanh số bán hàng không phải là một cú lớn

Bạn để ý một cái đòn bẩy ngoài đời chưa? Một thanh gỗ. Một điểm tựa. Lực nhỏ ở đầu này, tảng đá to ở đầu kia nhấc lên.

Doanh số cũng vậy.

Đa số người kinh doanh chỉ biết đẩy thẳng vào tảng đá. Họ đổ tiền vào quảng cáo, gồng mình kiếm khách mới, rồi kiệt sức khi chi phí tăng mà doanh thu đứng yên.

Không phải họ lười. Mà là họ chỉ nhìn thấy một đòn bẩy, trong khi có bảy cái đang nằm sẵn ngay đó.

Và điều thú vị là bạn không cần cái nào tăng gấp đôi. Mỗi cái nhích lên một chút thôi. Vì chúng nhân với nhau, chứ không cộng lại. Tôi sẽ chứng minh ở cuối bài.

Đòn bẩy 1 và 2: Kéo khách vào, rồi chốt được nhiều hơn

Đòn bẩy thứ nhất là thêm khách mới. Đây là cái ai cũng biết. Chạy quảng cáo, làm nội dung, xin giới thiệu, tìm đối tác. Nó cần thiết. Nhưng nó cũng là cái tốn kém nhất, nên tôi để nó đứng riêng ở đây và không nói nhiều. Việc này bạn đã quen tay rồi.

Đòn bẩy thứ hai là tăng tỷ lệ chốt. Tỷ lệ chốt (conversion, tức tỷ lệ khách hỏi trở thành khách mua) là chỗ tôi thấy tiền rơi vãi nhiều nhất.

Hãy nghĩ thử. Bạn có 100 người nhắn tin hỏi. Nếu 10 người mua, bạn được 10 đơn. Nếu 15 người mua, bạn được 15 đơn.

Cùng một lượng khách. Cùng một đồng quảng cáo. Nhưng nhiều hơn một nửa doanh số.

Bạn không tốn thêm một xu nào để kéo khách. Bạn chỉ trả lời khéo hơn, hỏi đúng nhu cầu hơn, xử lý lời từ chối bình tĩnh hơn. Tôi đã viết riêng một bài về cách chốt sale hiệu quả — bạn nên đọc để đào sâu đòn bẩy này, vì nó gần như miễn phí.

Đòn bẩy 3 và 4: Mỗi khách mua nhiều hơn, và mua thường xuyên hơn

Đòn bẩy thứ ba là tăng giá trị mỗi đơn hàng. Kỹ thuật chính ở đây là bán thêm (upsell — gợi ý khách mua thêm hoặc mua phiên bản cao hơn).

Khách đã rút ví ra rồi. Đó là khoảnh khắc dễ bán nhất trên đời. Một hũ yến lẻ có thể thành một liệu trình. Một sản phẩm có thể thành một combo. Người bán ở quán cà phê hỏi “thêm bánh không ạ?” — đó chính là bán thêm.

Nếu bạn chưa từng để tâm chuyện này, hãy đọc upsell là gì và cách bán thêm. Đây là đòn bẩy tôi mê nhất, vì nó đi thẳng vào lợi nhuận.

Đòn bẩy thứ tư là tăng tần suất mua lại. Một khách mua bạn một lần trong năm. Nếu họ mua bốn lần, giá trị của họ tăng gấp bốn — mà bạn không cần tìm thêm một người lạ nào.

Cách làm không có gì bí ẩn. Nhắc đúng lúc họ sắp dùng hết hàng. Cho họ một lý do để quay lại. Chăm sóc để họ nhớ tới bạn trước khi kịp nhớ tới đối thủ.

Đòn bẩy 5 và 6: Đừng để khách rơi, và vá chỗ rò trong phễu

Đòn bẩy thứ năm là giữ khách cũ. Tôi hay ví việc kinh doanh như một cái xô. Bạn đổ nước vào miệng xô — đó là khách mới. Nhưng nếu đáy xô bị thủng, bạn đổ bao nhiêu cũng không đầy.

Khách cũ rời đi chính là lỗ thủng đó. Và trớ trêu thay, giữ một khách cũ rẻ hơn rất nhiều so với kiếm một khách mới.

Không phải lúc nào cũng phải chạy đi tìm người lạ. Đôi khi việc cần làm chỉ là quay lại hỏi thăm người đã từng tin bạn.

Đòn bẩy thứ sáu là tối ưu phễu. Phễu (funnel — hành trình khách đi từ lúc mới biết bạn tới lúc bấm mua) luôn có một chỗ rò.

Có thể khách thấy quảng cáo nhưng không bấm vào. Có thể họ bấm vào nhưng không nhắn tin. Có thể họ nhắn tin nhưng bạn trả lời chậm ba tiếng, và họ đã mua chỗ khác mất rồi.

Việc của bạn là tìm ra khúc rò to nhất và vá nó trước. Không phải sửa tất cả cùng lúc. Chỉ đúng chỗ đang mất nhiều khách nhất.

Đòn bẩy 7: Nâng giá theo giá trị, không theo nỗi sợ

Đòn bẩy thứ bảy là nâng giá theo giá trị.

Đây là cái khiến nhiều người sợ nhất. Họ nghĩ tăng giá thì mất khách. Nhưng phần lớn người bán đang định giá theo nỗi sợ của chính mình, chứ không theo giá trị họ thật sự mang lại.

Tăng giá là đòn bẩy mạnh nhất trong bảy cái. Vì mỗi đồng bạn tăng thêm gần như đi thẳng vào lợi nhuận, không kéo theo chi phí sản xuất hay quảng cáo nào.

Điều kiện là bạn phải xứng đáng với mức giá đó. Chất lượng thật. Trải nghiệm thật. Câu chuyện thương hiệu thật. Khi giá trị bạn trao đủ rõ ràng, một mức giá cao hơn không đuổi khách đi — nó lọc đúng nhóm khách bạn muốn giữ.

Tôi từng bán hàng ở Viettel năm năm, đi từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng. Bài học lớn nhất tôi mang theo tới tận bây giờ: khách không mua cái rẻ nhất. Khách mua cái họ tin là đáng đồng tiền nhất.

Bảy đòn bẩy nhỏ nhân thành một kết quả lớn

Giờ tôi giữ lời hứa lúc đầu.

Hãy tưởng tượng bạn chỉ cải thiện mỗi đòn bẩy một chút — ví dụ 10%. Nghe thì bé xíu.

Thêm khách mới, nhiều hơn 10%.

Chốt tốt hơn 10%.

Mỗi đơn lớn hơn 10%.

Khách mua lại thường hơn 10%.

Nếu bốn thứ này cộng lại, bạn nghĩ được 40%. Nhưng chúng không cộng. Chúng nhân với nhau. Và 1,1 nhân 1,1 nhân 1,1 nhân 1,1 ra khoảng 1,46 — tức gần 46%, chứ không phải 40%. Càng kéo được nhiều đòn bẩy, khoảng cách càng giãn rộng.

Đó là bí mật thật sự đằng sau con số 3 tỷ mỗi tháng. Không phải một cú lớn. Mà là nhiều cú nhỏ, kiên trì, cộng dồn qua thời gian — trong khi người khác chỉ mải miết đẩy vào đúng một tảng đá.

Bạn nên bắt đầu từ đâu

Đừng kéo cả bảy đòn bẩy cùng lúc. Bạn sẽ đuối.

Hãy làm thế này. Lấy giấy ra, viết bảy đòn bẩy thành bảy dòng. Với mỗi dòng, tự chấm cho mình từ 1 đến 10.

Đòn bẩy nào bạn đang yếu nhất, mà lại sửa được nhanh nhất — bắt đầu từ đó. Chỉ một cái thôi. Trong 30 ngày.

Cách tăng doanh số bán hàng không phải là một quyết định anh hùng. Nó là một chuỗi điều chỉnh nhỏ, làm đều tay, làm mãi.

Nếu bài này giúp bạn nhìn ra cái đòn bẩy mình đang bỏ quên, hãy theo dõi tôi để đọc tiếp những bài mổ xẻ sâu từng đòn bẩy. Tôi viết lại đúng những gì mình đã làm thật — để bạn không phải trả học phí đắt như tôi từng trả.

Câu Hỏi Thường Gặp

Muốn tăng doanh số nhanh, tôi nên bắt đầu từ đòn bẩy nào?
Đừng bắt đầu từ đòn bẩy tốn tiền nhất là kéo thêm khách mới. Hãy bắt đầu từ tỷ lệ chốt và giá trị mỗi đơn hàng. Hai thứ này gần như không tốn thêm đồng quảng cáo nào, mà cho kết quả thấy được ngay trong vài tuần.

Tăng giá có làm tôi mất khách không?
Có thể mất một phần khách chỉ tìm giá rẻ. Nhưng nếu chất lượng, trải nghiệm và câu chuyện thương hiệu đủ rõ ràng, mức giá cao hơn không đuổi khách đi — nó lọc đúng nhóm khách bạn muốn giữ.

Bảy đòn bẩy này áp dụng cho shop nhỏ, bán online được không?
Được. Tôi khởi đầu Natunest từ con số 0 trong đại dịch, và những đòn bẩy này không cần vốn lớn hay đội ngũ đông. Càng ít nguồn lực, bạn càng nên chọn những đòn bẩy rẻ trước.

Tại sao cải thiện mỗi thứ 10% lại ra gần 46%?
Vì các đòn bẩy nhân với nhau, không cộng lại. Bốn con số 1,1 nhân với nhau ra khoảng 1,46. Đó là lý do nhiều cú nhỏ luôn thắng một cú lớn.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Cách Kể Chuyện Bán Hàng: Chạm Cảm Xúc, Ra Đơn

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Có một buổi tối tôi ngồi đọc lại trang bán hàng của chính mình. Dòng nào cũng đúng. Yến sào nguyên chất. Sợi to. Hàm lượng dưỡng chất cao. Giá tốt. Đọc xong, tôi tự hỏi: nếu là khách lạ lướt qua, tôi có dừng lại không?

Thành thật là không.

Đó là đêm tôi nhận ra điều đã thay đổi cả cách tôi kinh doanh. Người ta không mua vì bạn liệt kê đủ tính năng. Người ta mua vì thấy chính mình trong một câu chuyện. Và cách kể chuyện bán hàng — nghệ thuật dùng một câu chuyện thật để chạm vào người nghe rồi dẫn tới quyết định mua (tiếng Anh gọi là storytelling) — là kỹ năng tôi tiếc là đã học quá muộn.

Tôi viết bài này cho bạn. Người đang bán hàng online (trực tuyến), mỗi ngày đăng bài đều đặn, mà bài nào trôi qua cũng lặng như tờ. Bạn không thiếu sản phẩm tốt. Bạn chỉ đang kể sai cách.

Vì sao người ta nhớ chuyện mà quên tính năng

Bạn thử nhớ lại xem. Công thức toán cấp ba dạy bạn, giờ quên gần hết. Nhưng câu chuyện bà kể trước khi ngủ, mấy chục năm sau bạn vẫn nhớ từng chi tiết.

Não người được lập trình để nhớ chuyện, không phải để nhớ danh sách.

Khi bạn đọc một bảng thông số, não chỉ xử lý con chữ. Khô khan. Nhanh quên. Nhưng khi bạn nghe một câu chuyện — có người, có tình huống, có cảm xúc — não bạn “sống” trong đó như thể chính bạn đang trải qua. Bạn thấy lo khi nhân vật gặp khó. Bạn thở phào khi họ tìm được lối ra.

Đó là lý do một câu “sản phẩm giúp mẹ ngủ ngon hơn” luôn thua một câu chuyện thật về người mẹ mất ngủ ba tháng ròng vì lo cho con, rồi một ngày ngủ lại được.

Tính năng nói với cái đầu. Câu chuyện chạm vào trái tim. Và người ta rút ví bằng trái tim, rồi mới dùng cái đầu để tự giải thích cho quyết định của mình.

Cách kể chuyện bán hàng khác gì với khoe sản phẩm

Đây là chỗ nhiều người nhầm, và tôi từng nhầm y hệt.

Khoe sản phẩm là đặt sản phẩm vào giữa sân khấu. Đèn chiếu thẳng vào nó. Bạn nói về nó, khen nó, so sánh nó với hàng khác.

Kể chuyện bán hàng thì ngược lại. Nhân vật chính không phải sản phẩm. Nhân vật chính là khách hàng. Sản phẩm chỉ là thứ xuất hiện đúng lúc để giúp nhân vật vượt qua khó khăn — giống như người bạn đưa tay ra đúng khoảnh khắc bạn sắp ngã.

Bạn để ý mà xem: không ai thích nghe người khác khoe. Nhưng ai cũng thích một câu chuyện có mình ở trong đó.

Khi khách đọc câu chuyện của một người giống hệt họ — cùng nỗi lo, cùng hoàn cảnh — họ không nghĩ “à, đang quảng cáo”. Họ nghĩ “ơ, sao giống mình thế”. Bức tường phòng thủ hạ xuống. Đó là lúc bán hàng thật sự bắt đầu.

Cấu trúc một câu chuyện bán hàng: nhân vật, vấn đề, hành trình, thay đổi

Một câu chuyện bán được hàng không cần hoa mỹ. Nó cần đủ bốn phần. Tôi luôn dựng theo đúng khung này.

Nhân vật. Một con người cụ thể, càng giống khách mục tiêu càng tốt. Không phải “nhiều khách hàng của tôi”. Mà là “chị Lan, 38 tuổi, bán hàng online, hai con nhỏ”. Cụ thể tạo ra tin tưởng. Chung chung tạo ra nghi ngờ.

Vấn đề. Nỗi đau thật của nhân vật, thứ khiến họ mất ngủ. Đây là phần quan trọng nhất mà đa số bỏ qua. Bạn phải gọi tên đúng nỗi đau, đau tới mức người đọc gật đầu: “đúng rồi, mình cũng vậy”.

Hành trình. Nhân vật đã thử gì, sai ở đâu, loay hoay ra sao. Đừng nhảy thẳng từ vấn đề sang giải pháp. Chính đoạn loay hoay này làm câu chuyện đáng tin. Vì đời thật, có ai vừa gặp khó đã thoát ngay đâu.

Thay đổi. Khoảnh khắc mọi thứ khác đi, sau khi sản phẩm của bạn bước vào. Không phải “và thế là chị mua hàng của tôi”. Mà là hình ảnh cuộc sống của nhân vật đã đổi thế nào: ngủ ngon trở lại, tự tin hơn, đỡ vất vả hơn.

Nhân vật. Vấn đề. Hành trình. Thay đổi.

Bạn để ý, sản phẩm chỉ xuất hiện ở phần thứ tư, và xuất hiện rất nhẹ. Đó là bí mật. Người đọc đã đi hết ba phần đầu cùng nhân vật rồi, nên tới đoạn thay đổi, họ tự khao khát cái kết đó cho chính mình.

Chuyện của khách hay chuyện của chính bạn

Hai nguồn, và tôi dùng cả hai.

Chuyện của khách là mạnh nhất, vì nó là bằng chứng. Mỗi lần một khách nhắn cho tôi kể họ đã thay đổi ra sao, tôi xin phép giữ lại. Không phải để khoe. Mà vì mỗi tin nhắn đó là một câu chuyện thật đang chờ được kể cho người tiếp theo còn đang phân vân.

Cách lấy chuyện của khách rất đơn giản: hỏi. Trước khi dùng sản phẩm, bạn lo lắng điều gì? Sau khi dùng, điều gì khác đi? Chỉ hai câu hỏi đó thôi đã cho bạn một câu chuyện hoàn chỉnh.

Chuyện của chính bạn thì tạo ra sự gần gũi. Tôi hay kể về quãng thời gian mảng du lịch – khách sạn của tôi đóng cửa vì đại dịch, tôi bắt đầu lại từ con số 0. Tôi kể vì đó là sự thật, và vì ngoài kia nhiều người đang đứng đúng cái điểm xuất phát tôi từng đứng.

Một nguyên tắc tôi không bao giờ phá: chỉ kể chuyện thật. Câu chuyện bịa có thể hay trong một tuần. Nhưng bán hàng là chuyện của nhiều năm, và niềm tin một khi mất thì không mua lại được. Muốn đi đường dài, bạn phải kể thật. Đây cũng là nền tảng của việc xây niềm tin với khách hàng — thứ quý hơn bất kỳ đơn hàng đơn lẻ nào.

Những lỗi làm câu chuyện rơi vào im lặng

Tôi đã kể hỏng nhiều lần trước khi kể được. Đây là những lỗi tôi trả giá để học.

Kể về mình quá nhiều. Câu chuyện mở đầu bằng “tôi”, giữa bài “tôi”, cuối bài vẫn “tôi”. Người đọc không tìm thấy họ ở đâu cả, nên họ rời đi.

Nhồi sản phẩm quá sớm. Vừa vào chuyện đã “sản phẩm của tôi có A, có B, có C”. Vậy là quay lại khoe hàng, không còn là kể chuyện nữa.

Bỏ mất nỗi đau. Nhiều người ngại nói tới cái khó, sợ tiêu cực. Nhưng không có nỗi đau thì không có câu chuyện. Chính nỗi đau kéo người đọc vào.

Kết thúc bằng mệnh lệnh. “Mua ngay đi”, “chốt đơn liền tay”. Câu chuyện đang chạm cảm xúc, một câu ra lệnh làm hỏng hết. Hãy để cái kết tự nói. Người đọc đủ tinh ý để biết bước tiếp theo là gì.

Kể chung chung. Không tên, không tuổi, không chi tiết. Chi tiết nhỏ mới là thứ làm câu chuyện thở được. “Ba tháng mất ngủ” mạnh hơn “một thời gian khó khăn” gấp nhiều lần.

Ghép câu chuyện vào bài bán hàng như thế nào

Câu chuyện không sống một mình. Nó là trái tim, nhưng vẫn cần một cơ thể là bài viết bao quanh.

Tôi thường mở bài bằng câu chuyện, ngay câu đầu tiên, để giữ người đọc lại. Rồi từ khoảnh khắc thay đổi của nhân vật, tôi mới bắc cầu tự nhiên sang phần nói về sản phẩm và lời mời hành động.

Nếu bạn muốn đi sâu hơn vào phần nội dung (content) bao quanh câu chuyện, tôi có viết riêng về cách viết content bán hàng thu hút. Câu chuyện là linh hồn, còn bài viết là hình hài để linh hồn đó đến được với khách.

Suốt hành trình xây thương hiệu yến sào Natunest từ con số 0 lên hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, tôi bán được không phải nhờ nói sản phẩm của tôi hay thế nào. Tôi bán được nhờ kể lại thật nhiều câu chuyện của những người đã thay đổi.

Kể câu chuyện đầu tiên của bạn, ngay hôm nay

Bạn không cần chờ tới lúc viết giỏi. Bạn chỉ cần một câu chuyện thật.

Hôm nay, hãy làm đúng một việc. Mở lại tin nhắn của khách, tìm một người đã thay đổi nhờ sản phẩm của bạn. Viết lại theo bốn phần: nhân vật là ai, họ khổ vì điều gì, họ đã loay hoay ra sao, và cuối cùng đổi khác thế nào. Đừng lo văn hay hay dở. Cứ kể thật.

Tôi tin câu chuyện thay đổi được con người. Tôi chứng kiến điều đó mỗi ngày, và tôi bán hàng bằng những câu chuyện thật. Cách kể chuyện bán hàng không phải mánh khóe. Nó là cách bạn để khách nhìn thấy tương lai tốt hơn của họ, qua một người đã đi trước.

Nếu bài viết này giúp ích cho bạn, hãy theo dõi tôi để đọc thêm những bài tôi chia sẻ về xây hệ thống, viết nội dung và bán hàng tử tế. Tôi sẽ còn kể tiếp, bằng những câu chuyện thật.

Câu Hỏi Thường Gặp

Câu chuyện bán hàng nên dài bao nhiêu là vừa?
Không có con số cố định. Đủ để đi qua bốn phần — nhân vật, vấn đề, hành trình, thay đổi — mà không thừa một chữ. Một câu chuyện trên trang bán hàng có thể chỉ vài trăm chữ. Một câu chuyện trong bài viết dài có thể hơn. Nguyên tắc của tôi: cắt hết những gì không phục vụ cảm xúc của người đọc. Ngắn mà chạm luôn thắng dài mà lan man.

Tôi mới bán hàng, chưa có khách để lấy câu chuyện thì làm sao?
Thì bạn kể chuyện của chính mình. Vì sao bạn chọn bán sản phẩm này, bạn từng gặp đúng nỗi đau mà khách đang gặp không, bạn tin gì ở nó. Câu chuyện xuất phát điểm của người bán cũng đủ sức chạm, miễn là thật. Khi có khách đầu tiên, hãy hỏi ngay hai câu: trước khi dùng bạn lo gì, sau khi dùng khác gì. Kho câu chuyện của bạn sẽ đầy dần.

Kể chuyện có hợp với sản phẩm “khô” như đồ công nghệ, dịch vụ không?
Có. Vì bạn không kể về sản phẩm, bạn kể về con người dùng nó. Một phần mềm kế toán nghe khô khan, nhưng câu chuyện người chủ shop hết cảnh thức tới hai giờ sáng đối chiếu sổ sách thì chạm. Sản phẩm nào cũng giải quyết một nỗi đau của một con người. Tìm đúng con người đó, câu chuyện tự có.

Làm sao để câu chuyện không bị nghe như đang quảng cáo?
Đặt khách làm nhân vật chính, không phải sản phẩm. Cho sản phẩm xuất hiện muộn và nhẹ, chỉ ở đoạn thay đổi. Và tuyệt đối không kết bằng mệnh lệnh “mua ngay”. Khi người đọc thấy chính họ trong câu chuyện, họ tự đi tới quyết định — đó là lúc câu chuyện không còn giống quảng cáo, mà giống một lời tâm sự đáng tin.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Phân Tích Đối Thủ Cạnh Tranh Trong Marketing

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Năm 2020, khi tôi bắt đầu Natunest từ con số 0, thị trường yến sào đã chật kín người bán. Mở điện thoại ra là thấy. Chỗ nào cũng rao “yến thật một trăm phần trăm”, chỗ nào cũng giảm giá, chỗ nào cũng tự nhận mình tốt nhất.

Lúc đó tôi có hai lựa chọn.

Một là lao vào đua theo họ. Họ giảm giá thì tôi giảm sâu hơn. Hai là dừng lại, nhìn kỹ từng người, hiểu họ đang làm gì, rồi chọn một chỗ đứng mà không ai giành.

Tôi chọn cách thứ hai. Và đó là lý do hôm nay tôi muốn nói với bạn về phân tích đối thủ cạnh tranh trong marketing (tiếp thị) — không phải như một bài lý thuyết khô khan, mà như một việc tôi làm thật, mỗi tuần, cho tới tận bây giờ khi hệ thống đã có 500 người bán hàng.

Phân Tích Đối Thủ Cạnh Tranh Trong Marketing Thực Chất Là Gì

Nói cho dễ hiểu, đây là việc bạn ngồi xuống, nhìn thẳng vào những người đang bán cùng thứ với bạn, và trả lời bốn câu hỏi.

Họ bán gì.
Họ bán giá bao nhiêu.
Họ nói gì với khách hàng.
Họ mạnh chỗ nào, yếu chỗ nào.

Chỉ vậy thôi. Không cần phần mềm đắt tiền. Không cần thuê công ty nghiên cứu. Một cuốn sổ, một buổi chiều, và con mắt chịu quan sát là đủ để bắt đầu.

Nhiều người nghĩ phân tích đối thủ là chuyện của tập đoàn lớn. Sai. Người bán nhỏ mới là người cần nó nhất. Bởi vì bạn không có tiền để sai. Tập đoàn đốt vài trăm triệu vào một hướng đi hỏng, họ vẫn sống. Bạn thì không. Hiểu đối thủ chính là cách bạn tiết kiệm những đồng tiền mà bạn không được phép mất.

Vì Sao Nhìn Đối Thủ Không Phải Để Bắt Chước

Đây là chỗ nhiều người đi lạc ngay từ bước đầu.

Họ mở trang của đối thủ ra, thấy đối thủ chạy khuyến mãi mua hai tặng một, thế là về làm y hệt. Thấy đối thủ đổi ảnh bìa màu đỏ, mình cũng đổi màu đỏ. Thấy đối thủ livestream lúc chín giờ tối, mình cũng nhảy vào chín giờ tối.

Kết quả là gì? Bạn trở thành bản sao mờ nhạt của người khác. Khách nhìn vào không phân biệt nổi bạn với họ. Mà khi khách không phân biệt được, khách sẽ chọn theo một tiêu chí duy nhất: ai rẻ hơn. Thế là bạn tự đẩy mình vào cuộc đua giảm giá — cuộc đua mà người thắng cũng chảy máu.

Không phải nhìn đối thủ để sao chép. Mà là nhìn đối thủ để tìm ra chỗ họ chưa làm, rồi đứng vào đó.

Tôi ví thế này. Bạn vào một khu chợ đông. Mười hàng bán bún bò giống hệt nhau, cùng một góc phố. Bạn là hàng thứ mười một. Nếu bạn cũng bán bún bò y như vậy, bạn chỉ là cái tên mới trong đám đông. Nhưng nếu bạn để ý cả mười hàng kia đều đóng cửa lúc trưa, còn công nhân tan ca chiều không có chỗ ăn — thì cái khoảng trống buổi chiều đó chính là chỗ đứng của bạn. Phân tích đối thủ là để tìm cái khoảng trống ấy.

Bước Một: Xem Họ Bán Gì Và Bán Giá Bao Nhiêu

Bắt đầu từ thứ cụ thể nhất. Sản phẩm và giá.

Bạn liệt kê ra ba đến năm đối thủ mà khách của bạn hay nhắc tên. Không cần nhiều. Ba người là đủ để thấy bức tranh. Với mỗi người, bạn ghi lại rõ ràng.

Họ có bao nhiêu dòng sản phẩm.
Sản phẩm rẻ nhất giá bao nhiêu, đắt nhất giá bao nhiêu.
Họ bán lẻ hay bán theo gói.
Họ có gói dùng thử không, có chính sách bảo hành hay đổi trả không.

Khi tôi làm bảng này cho ngành yến, tôi phát hiện một điều thú vị. Gần như ai cũng bán hũ yến chưng sẵn với mức giá na ná nhau, và ai cũng đánh vào phân khúc quà biếu cao cấp. Cả thị trường chen chúc ở một chỗ. Trong khi đó, người mẹ muốn mua yến cho con ăn dặm mỗi ngày — với giá vừa phải, dùng đều đặn — thì gần như không ai nói chuyện tử tế với họ.

Đó là một khoảng trống. Và khoảng trống chỉ lộ ra khi bạn chịu ngồi kẻ bảng.

Một lưu ý về giá. Đừng vội kết luận “họ rẻ hơn nên họ thắng”. Giá thấp thường đi kèm cắt xén ở đâu đó — chất lượng, dịch vụ, hoặc sự chăm sóc sau bán. Việc của bạn không phải là rẻ hơn họ. Việc của bạn là hiểu vì sao họ định giá như vậy, rồi quyết định mình bán một thứ đáng giá hơn, ở một mức giá mình sống được.

Bước Hai: Nghe Cách Họ Nói Với Khách Hàng

Sản phẩm và giá chỉ là phần nổi. Phần chìm — và cũng là phần quý nhất — nằm ở cách đối thủ nói chuyện với khách.

Bạn hãy đọc như một khách hàng thật, không phải như một người bán đi rình mò.

Đọc phần tiêu đề quảng cáo của họ. Câu đầu tiên họ viết là gì.
Đọc phần bình luận dưới bài của họ. Khách khen gì, và quan trọng hơn, khách phàn nàn gì.
Đọc cách họ trả lời tin nhắn. Nhanh hay chậm, ấm áp hay máy móc.
Nghe họ livestream vài phút. Họ dọa khách bằng nỗi sợ, hay họ dẫn dắt bằng câu chuyện.

Phần bình luận phàn nàn là mỏ vàng. Ở đó khách hàng đang nói thẳng cho bạn biết đối thủ đang làm họ thất vọng chỗ nào. “Giao hàng chậm quá.” “Nhắn tin không ai trả lời.” “Mua rồi mới biết không giống hình.” Mỗi lời than đó là một cánh cửa mở cho bạn bước vào. Bạn không cần giỏi hơn đối thủ ở mọi mặt. Bạn chỉ cần làm tốt đúng cái chỗ họ đang làm khách bực mình.

Muốn nghe được những điều này, trước tiên bạn phải biết rõ mình đang phục vụ ai. Đây là lúc việc phác họa chân dung khách hàng mục tiêu trở nên quan trọng — vì cùng một câu quảng cáo của đối thủ, người mẹ trẻ nghe thấy một ý, người đi biếu sếp lại nghe thấy ý khác. Bạn đọc đối thủ bằng đúng đôi tai của khách hàng bạn muốn giữ.

Bước Ba: Tìm Điểm Mạnh, Điểm Yếu Và Khoảng Trống

Đến đây, bạn đã có đủ nguyên liệu. Giờ là lúc sắp xếp lại thành một bức tranh nhìn phát hiểu.

Tôi hay dùng một cái bảng đơn giản như thế này.

| Điều cần nhìn | Đối thủ A | Đối thủ B | Của tôi |
|:—|:—|:—|:—|
| Sản phẩm chính | … | … | … |
| Khoảng giá | … | … | … |
| Khách họ nhắm tới | … | … | … |
| Câu nói cửa miệng | … | … | … |
| Điểm khách khen | … | … | … |
| Điểm khách chê | … | … | … |

Điền xong bảng này, ba thứ sẽ tự hiện ra.

Thứ nhất là chỗ ai cũng chen vào — đông đúc, khó thắng, đừng dại lao vào.
Thứ hai là điểm yếu chung mà cả thị trường đang mắc — đây là cơ hội.
Thứ ba là nhóm khách hàng đang bị bỏ rơi — đây là chỗ đứng của bạn.

Với Natunest, bức tranh đó chỉ cho tôi một hướng rõ ràng: thay vì đua ở phân khúc quà biếu cao cấp đã quá chật, tôi xây một hệ thống bán hàng gần gũi, có người thật chăm sóc từng khách, tập trung vào những gia đình muốn dùng yến đều đặn và bền lâu. Không ồn ào. Nhưng đúng người. Chính hướng đi đó, được nuôi trong suốt những năm dịch bệnh khó khăn nhất, đã lớn thành hệ thống 500 người bán hàng độc lập với doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng.

Tôi không kể con số này để khoe. Tôi kể để bạn thấy một điều: chỗ đứng riêng không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của việc chịu khó nhìn người khác thật kỹ, rồi can đảm đi một đường khác.

Cách Làm Đơn Giản Cho Người Kinh Doanh Nhỏ

Bạn không cần cả một phòng nghiên cứu thị trường. Đây là cách tôi khuyên bạn bắt đầu, gọn trong bốn buổi.

Buổi một, chọn đối thủ. Lấy đúng ba cái tên khách hay so sánh với bạn. Nhiều hơn chỉ làm bạn rối.

Buổi hai, thu thập. Vào trang của họ như một người mua thật. Chụp màn hình, lưu bài quảng cáo, ghi lại giá. Đọc kỹ phần bình luận.

Buổi ba, kẻ bảng. Điền vào bảng sáu dòng ở trên. Điền tới đâu, khoảng trống lộ ra tới đó.

Buổi bốn, quyết định. Chọn một khoảng trống duy nhất mà bạn tin mình làm tốt nhất, rồi dồn sức vào đó.

Và đây là nguyên tắc tôi giữ suốt nhiều năm: làm việc này định kỳ, đừng làm một lần rồi cất. Thị trường thay đổi. Đối thủ đổi cách bán mỗi quý. Ba tháng một lần, tôi lại mở bảng cũ ra, cập nhật, xem có gì mới. Phân tích đối thủ cạnh tranh trong marketing không phải một bài tập nộp một lần. Nó là một thói quen quan sát mà người bán giỏi nào cũng có.

Có một điều cuối tôi muốn nhắc. Khi bạn đã tìm ra chỗ đứng riêng, hãy dồn sức làm cho cái tên của bạn gắn liền với chỗ đứng đó trong đầu khách hàng. Đối thủ có thể sao chép sản phẩm của bạn, sao chép cả mức giá. Nhưng thứ họ khó sao chép nhất là uy tín và cá tính của người đứng sau thương hiệu. Đó là lý do tôi luôn khuyên người kinh doanh nhỏ song song đầu tư vào xây dựng thương hiệu cá nhân — để khi khách nhớ tới khoảng trống bạn đang phục vụ, họ nhớ tới bạn đầu tiên.

Chọn Chỗ Đứng Riêng, Đừng Đua Theo

Tôi muốn khép lại bằng đúng điều đã mở đầu.

Đua theo đối thủ là con đường mệt mỏi nhất. Bạn luôn chạy sau, luôn phản ứng, luôn giảm giá để bám đuổi. Còn hiểu đối thủ để chọn một chỗ đứng riêng — đó là con đường bền. Bạn dẫn dắt cuộc chơi của chính mình, ở một sân mà bạn là người mạnh nhất.

Lời khuyên hành động của tôi rất đơn giản.

Tuần này, đừng làm gì to tát. Chỉ mở một cuốn sổ, viết tên ba đối thủ, và trả lời bốn câu hỏi ở đầu bài. Bốn câu thôi. Bạn sẽ ngạc nhiên vì chỉ một buổi chiều quan sát nghiêm túc cũng đủ cho bạn thấy một khoảng trống mà trước giờ bạn đi ngang qua mà không hề để ý.

Nếu bạn thấy cách nghĩ này giúp được mình, hãy theo dõi tôi để đọc thêm những bài tôi chia sẻ về xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng và làm marketing cho người bán nhỏ. Tôi viết từ những gì tôi làm thật, sai thật, và sửa thật. Mong nó rút ngắn được cho bạn vài đoạn đường mà tôi đã đi vòng.

Câu Hỏi Thường Gặp

Phân tích đối thủ cạnh tranh trong marketing nên làm bao lâu một lần?

Ba tháng một lần là nhịp tôi giữ suốt nhiều năm. Thị trường và đối thủ đổi cách bán theo từng quý, nên một bản phân tích cũ sẽ nhanh lỗi thời. Bạn không cần làm lại từ đầu mỗi lần — chỉ mở bảng cũ ra, cập nhật những gì thay đổi, và để ý xem có khoảng trống mới nào vừa mở ra.

Người bán nhỏ, ít vốn có cần phân tích đối thủ không?

Cần hơn ai hết. Tập đoàn lớn đốt vài trăm triệu vào một hướng sai vẫn sống, còn người bán nhỏ thì không có tiền để sai. Hiểu đối thủ chính là cách bạn tránh tiêu tiền vào những chỗ mà thị trường đã quá đông. Chỉ cần một cuốn sổ và một buổi chiều chịu quan sát là bắt đầu được.

Phân tích đối thủ có phải là bắt chước cách họ làm không?

Ngược lại. Nếu bạn sao chép, bạn thành bản sao mờ nhạt, và khách sẽ chỉ chọn theo giá — đẩy bạn vào cuộc đua giảm giá. Mục đích thật của phân tích đối thủ là tìm ra chỗ họ chưa làm hoặc làm chưa tốt, rồi đứng vào khoảng trống đó bằng một điểm mạnh riêng của mình.

Nên nhìn vào đâu để tìm điểm yếu của đối thủ nhanh nhất?

Phần bình luận phàn nàn dưới bài của họ. Ở đó khách hàng nói thẳng đối thủ đang làm họ thất vọng chỗ nào — giao hàng chậm, nhắn tin không ai trả lời, hàng không giống hình. Mỗi lời than là một cánh cửa cho bạn bước vào. Bạn không cần giỏi hơn họ ở mọi mặt, chỉ cần làm tốt đúng cái chỗ họ đang làm khách bực mình.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Kinh Doanh Online Cho Người Mới Bắt Đầu: Lộ Trình 6 Bước

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Giữa đại dịch, tôi ngồi nhìn mảng du lịch của mình chết đứng. Khách sạn đóng cửa. Không khách, không doanh thu, chỉ có chi phí vẫn chạy đều mỗi tháng.

Tôi phải bắt đầu lại từ con số 0.

Tôi chọn kinh doanh online. Và nếu bạn cũng đang là người mới, muốn kinh doanh online mà chưa biết đặt bước chân đầu tiên vào đâu, thì lộ trình kinh doanh online cho người mới bắt đầu dưới đây là viết cho bạn.

Không phải mấy lời hô hào “làm giàu sau 30 ngày”. Mà là một con đường sáu bước thật, đi từng bước một. Chính lộ trình này đã giúp tôi xây thương hiệu yến sào Natunest từ 0 lên 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng — toàn bộ đi lên trong những tháng cả nước giãn cách.

Trước khi vào sáu bước, tôi muốn bạn nhớ một điều. Người mới thất bại hiếm khi vì thiếu cố gắng. Họ thất bại vì ôm đồm. Ngày đầu đã muốn có website (trang web) thật đẹp, chạy đủ mọi nền tảng, quay video mỗi ngày, phát trực tiếp (livestream) mỗi tối. Làm mười thứ một lúc, không thứ nào tới nơi tới chốn.

Bắt đầu nhỏ. Làm bài bản. Đi hết một bước rồi mới bước tiếp.

Đó là cách duy nhất tôi biết để một người tay trắng đi được đường dài.

Bước 1: Chọn sản phẩm và hiểu khách trước khi làm bất cứ điều gì

Đa số người mới làm ngược. Họ chọn sản phẩm vì “thấy người ta bán được”, rồi mới đi tìm người mua.

Tôi làm khác. Trước khi nhập một hộp yến nào, tôi hỏi: ai sẽ là người trả tiền cho sản phẩm này, và họ đang khổ vì điều gì?

Sản phẩm tốt là sản phẩm chạm vào một nỗi đau có thật. Người mẹ muốn bồi bổ cho con. Người con muốn biếu cha mẹ già thứ gì đó tử tế. Bạn phải hình dung ra khuôn mặt của người khách rõ tới mức gần như gọi được tên họ. Bán hàng mà không thấy mặt khách thì cũng như đứng giữa chợ nói to cho cả chợ nghe, nhưng không ai thấy mình đang nói với họ.

Hãy trả lời ba câu này trước khi đi tiếp.
Khách của bạn là ai, cụ thể về tuổi, thu nhập, mối bận tâm.
Họ đang tự xoay xở vấn đề đó bằng cách nào khác.
Vì sao họ nên chọn bạn thay vì cái họ đang dùng.

Chọn một sản phẩm. Một nhóm khách. Đừng ôm ba dòng sản phẩm cho ba nhóm người ngay trong tuần đầu tiên.

Bước 2: Dựng kênh — nơi bạn thật sự làm chủ

Có một sai lầm tôi thấy đi thấy lại. Người mới đổ hết công sức xây nhà trên đất thuê.

Toàn bộ khách nằm trong một tài khoản mạng xã hội. Một sáng ngủ dậy tài khoản bị khóa, mất trắng. Tôi đã chứng kiến nhiều người rơi vào đúng cảnh đó, và họ gần như phải làm lại từ đầu.

Kênh của bạn nên có hai lớp. Lớp thu hút, là nơi người lạ nhìn thấy bạn: trang Facebook, kênh TikTok, Zalo. Và lớp sở hữu, là nơi bạn giữ được khách kể cả khi nền tảng đổi luật: danh sách số điện thoại, danh sách email, nhóm khách thân thiết.

Người mới không cần website tiền triệu ngay hôm nay. Nhưng bạn cần một chỗ để “giữ” khách, chứ không chỉ “gặp” khách. Nếu bạn muốn đi sâu hơn phần bán trên các kênh này, tôi có viết riêng một bài về cách bán hàng online hiệu quả cho người mới — đọc để đỡ phải dò dẫm mất thời gian như tôi ngày đầu.

Bước 3: Làm nội dung để người lạ tin bạn

Người ta không mua của người lạ. Họ mua của người họ thấy quen và thấy tin.

Nội dung chính là thứ biến một người lạ thành người quen, trước khi bạn kịp nói một lời bán hàng nào.

Nhưng nội dung không phải là khoe sản phẩm mỗi ngày. Tôi chia nội dung của mình làm ba loại, và bạn cũng nên vậy.
Nội dung dạy, giúp khách hiểu ra một điều họ chưa biết.
Nội dung kể, cho khách thấy con người và câu chuyện đằng sau bạn.
Nội dung chứng minh, đưa ra kết quả thật và phản hồi thật của người đã mua.

Đừng chờ tới lúc “nội dung thật hay” mới dám đăng. Người mới cần số lượng để tìm ra giọng của chính mình. Tôi thà bạn đăng đều đặn ba mươi bài bình thường, còn hơn nằm chờ một bài hoàn hảo không bao giờ xong. Sự đều đặn dạy bạn nhiều hơn mọi khóa học, vì mỗi bài là một lần bạn nghe được khách phản ứng thật.

Bước 4: Chạy quảng cáo nhỏ để đo, đừng đốt tiền

Đây là bước người mới sợ nhất, và cũng là bước họ làm sai nhiều nhất.

Sai lầm không nằm ở chuyện chạy quảng cáo. Sai lầm là chạy quảng cáo (bỏ tiền để đẩy nội dung tới nhiều người hơn) khi chưa biết mình đang đo cái gì.

Quảng cáo không phải cái nút “in ra tiền”. Với người mới, quảng cáo là cái nút “học nhanh hơn”. Bạn bỏ một số tiền nhỏ để biết ba điều: nội dung nào người ta bấm vào, lời chào nào người ta phản hồi, sản phẩm nào người ta hỏi mua.

Hãy bắt đầu bằng ngân sách bạn sẵn sàng mất mà không xót. Chạy vài mẫu nội dung khác nhau. Giữ lại cái ra kết quả, tắt cái im lặng. Bạn không đi tìm “một quảng cáo hay”. Bạn đang mua sự thật về khách của mình, và trả một khoản học phí rẻ để có nó sớm.

Đừng nhân ngân sách lên gấp mười chỉ vì một ngày đẹp trời. Nhỏ, đều, và đọc số mỗi ngày.

Bước 5: Xây phễu để một người khách không trôi mất

Phần lớn người mới mất khách ở đúng khúc này. Khách nhắn tin hỏi, rồi im. Khách để lại số, rồi bị quên. Không có gì hứng họ lại.

Phễu chính là thứ hứng họ lại.

Phễu marketing (hành trình bạn dẫn một người từ chỗ mới biết bạn tới lúc rút ví) không phải thứ gì cao siêu. Nó chỉ là một chuỗi bước có thứ tự: người lạ thấy nội dung, để lại thông tin, nhận được vài lời chào chăm sóc, rồi mới tới lời mời mua.

Người mới thường nhảy thẳng từ “chào bạn” sang “mua đi bạn”. Mất khách là phải. Giữa hai đầu đó luôn phải có một đoạn nuôi dưỡng. Tôi đã viết riêng một bài về cách một phễu marketing ba tầng vận hành, từ tầng nhận biết tới tầng chốt đơn — bạn nên đọc để hình dung trọn bức tranh trước khi dựng phễu đầu tiên của mình.

Người mới chỉ cần một phễu đơn giản chạy được, hơn là mười ý tưởng phễu nằm mãi trong đầu.

Bước 6: Chăm sóc — nơi tiền thật sự nằm ở đó

Đây là điều tôi ước có ai nói với mình sớm hơn.

Bán được đơn đầu tiên không phải là đích. Nó là điểm bắt đầu.

Một người khách đã tin bạn một lần sẽ dễ mua lần hai gấp nhiều lần một người lạ. Chi phí để họ quay lại gần như bằng không. Toàn bộ 500 người trong hệ thống của tôi không tự nhiên mà có — họ đi ra từ những người khách được chăm sóc tử tế, hài lòng, rồi tự nguyện giới thiệu người khác.

Chăm sóc không phải là dội tin nhắn bán hàng vào mặt khách. Là hỏi thăm sau khi họ dùng sản phẩm. Là nhớ họ đã mua gì lần trước. Là gửi một câu chuyện, một tấm ảnh, một lời nhắc đúng lúc, ngay cả khi hôm đó bạn chẳng bán gì.

Bạn xây một lần, rồi giữ cho nó tươi mới và tử tế theo năm tháng. Khách cũ chính là tài sản lớn nhất, và cũng là tài sản người mới hay bỏ quên nhất.

Kinh doanh online cho người mới bắt đầu: hãy bắt đầu nhỏ, đi đường dài

Sáu bước này không phải phép màu. Đó là một con đường, và con đường thì phải đi từng bước.

Nếu hôm nay bạn chỉ làm được một việc, hãy làm Bước 1. Ngồi xuống, viết ra một trang giấy: khách của tôi là ai, họ khổ vì điều gì, tôi bán gì cho họ. Chưa cần website. Chưa cần quảng cáo. Chỉ cần bạn thật sự hiểu người mình muốn phục vụ.

Kinh doanh online cho người mới bắt đầu không khó vì thiếu công cụ. Nó khó vì người ta muốn nhảy cóc. Bạn đừng nhảy cóc. Đi chậm mà chắc, mỗi tuần vững hơn một bước, một năm sau nhìn lại bạn sẽ không nhận ra mình của hôm nay.

Nếu bài này giúp được bạn, hãy theo dõi tôi để đọc thêm những bài mổ xẻ từng bước sâu hơn. Tôi viết lại đúng những gì mình đã làm — cả chỗ đúng lẫn chỗ từng trả giá — để bạn đi nhanh hơn tôi ngày trước.

Câu Hỏi Thường Gặp

Kinh doanh online cho người mới bắt đầu cần bao nhiêu vốn?
Ít hơn bạn nghĩ. Vốn lớn nhất của người mới không phải tiền, mà là sự hiểu khách và sự đều đặn. Bạn có thể khởi động chỉ với một sản phẩm, một kênh, và một ít ngân sách quảng cáo nhỏ đủ để đo phản ứng thị trường. Đừng đổ tiền vào website đẹp hay kho hàng lớn trước khi biết chắc có người mua.

Người mới nên chọn bán trên nền tảng nào trước?
Chọn một nền tảng nơi khách của bạn đang ở, và bạn thấy thoải mái khi làm nội dung ở đó. Facebook, TikTok hay Zalo đều được. Quan trọng hơn cả là song song đó, bạn phải bắt đầu gom danh sách khách của riêng mình — số điện thoại, email — để không bị mất trắng khi nền tảng đổi luật hoặc khóa tài khoản.

Bao lâu thì có đơn hàng đầu tiên?
Không có con số chung cho tất cả mọi người. Có người vài ngày, có người vài tuần. Điều quyết định không phải may mắn, mà là bạn đăng nội dung đều đặn đến đâu và lắng nghe phản hồi của khách kỹ đến mức nào. Càng ra nhiều nội dung thật, bạn càng nhanh tìm ra thứ khách muốn mua.

Chưa có kinh nghiệm gì thì nên bắt đầu từ đâu?
Bắt đầu từ Bước 1: hiểu khách. Ngồi xuống viết ra khách của bạn là ai, họ khổ vì điều gì, bạn bán gì cho họ. Chưa cần công cụ, chưa cần vốn lớn. Khi bạn hiểu người mình muốn phục vụ, mọi bước sau đều dễ hơn.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Cách Xây Dựng Hệ Thống Bán Hàng Từ Con Số 0

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Bạn có bao giờ rơi vào cảnh này chưa.

Sáng đăng bài. Trưa trả lời tin nhắn. Chiều chốt đơn. Tối đóng hàng. Khuya vẫn ngồi nhắn giá cho một khách rồi họ lặn mất.

Một mình làm hết. Bán được thì vui. Nhưng cuối tháng nhìn lại, con số gần như đứng yên.

Tôi đã sống đúng những ngày đó. Và tôi hiểu ra một điều: vấn đề không phải bạn bán chưa đủ giỏi, mà là bạn đang bán không có hệ thống. Bài viết này tôi chia sẻ cách xây dựng hệ thống bán hàng từ con số 0 — đúng con đường tôi đã đi để dựng một đội 500 người bán hàng độc lập.

Đây là sở trường của tôi. Không phải vì tôi bán giỏi hơn người khác. Mà vì tôi chọn xây một cỗ máy, thay vì tự biến mình thành cỗ máy.

Hệ thống bán hàng là gì?

Nói cho dễ hiểu, hệ thống bán hàng là một quy trình lặp lại được để biến người lạ thành người mua, rồi thành người mua lại.

Nó có bốn khúc nối tiếp nhau.

Thu hút: làm cho người lạ biết đến bạn.
Nuôi dưỡng: làm cho họ tin bạn trước khi họ mua.
Chốt: giúp họ ra quyết định và trả tiền.
Chăm sóc: giữ họ ở lại và mua thêm.

Nhưng bốn khúc đó mới chỉ là phần “việc”. Một hệ thống thật sự còn có hai thứ nữa: con người vận hành nó, và công cụ đỡ cho con người. Thiếu một trong hai, bạn không có hệ thống — bạn chỉ có một mớ việc rời rạc dồn hết lên vai mình.

Hãy hình dung một quán phở. Người bán lẻ tẻ là người tự đi chợ, tự ninh xương, tự đứng bếp, tự bưng bê, tự thu tiền. Nghỉ một ngày là quán đóng cửa. Còn người có hệ thống là người có công thức nước dùng viết ra giấy, có người phụ làm đúng công thức đó, có sổ ghi mỗi ngày bán bao nhiêu tô. Người đó nghỉ, quán vẫn chạy.

Bán hàng cũng y hệt.

Vì sao bán lẻ tẻ luôn chạm trần

Bán lẻ tẻ không sai. Nó chỉ có trần.

Khi mọi việc đi qua tay bạn, năng lực của cả việc kinh doanh bằng đúng năng lực của một người. Một người thì có 24 giờ. Một người thì sẽ ốm, sẽ mệt, sẽ có ngày không muốn đăng bài. Và cái ngày bạn dừng, doanh thu dừng theo.

Tôi nhìn rõ cái trần đó vào giai đoạn khó nhất đời mình. Tôi có 5 năm ở Viettel, đi từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng. Rồi tôi rẽ sang mảng du lịch — khách sạn. Dịch COVID ập tới, khách sạn đóng cửa. Tôi mất gần như tất cả.

Lúc đó, nếu tôi chọn tự mình bán từng hộp yến, tự mình chạy từng đơn, thì giỏi lắm tôi nuôi được bản thân. Tôi chọn cách khác. Tôi bắt tay xây một hệ thống ngay từ con số 0, giữa đại dịch.

Kết quả không đến từ việc tôi làm nhiều hơn. Nó đến từ việc tôi thiết kế để nhiều người cùng làm.

Đó là khác biệt giữa “làm việc trong hệ thống” và “làm việc trên hệ thống”. Người bán lẻ tẻ làm việc trong hệ thống — họ là một mắt xích. Người xây hệ thống làm việc trên nó — họ thiết kế cả cỗ máy.

Trụ thứ nhất: Phễu — dòng chảy đưa khách từ lạ đến mua

Trụ đầu tiên là phễu bán hàng (funnel — hình dung như cái phễu lọc: nhiều người biết đến ở miệng phễu, ít người mua ở đáy phễu).

Vì sao lại là hình phễu? Vì không phải ai gặp bạn cũng mua ngay. Có người mới biết. Có người đang cân nhắc. Có người sẵn sàng rút ví. Ba nhóm này cần ba cách nói chuyện khác nhau. Bạn không thể chào mời một người vừa biết bạn 5 phút y như chào một người đã theo dõi bạn nửa năm.

Việc của phễu là dẫn khách đi từng bước: từ “chưa biết” sang “biết”, từ “biết” sang “tin”, từ “tin” sang “mua”. Mỗi bước, bạn cho họ đúng thứ họ cần ở bước đó — một bài viết hữu ích, một câu chuyện thật, một lời mời đúng lúc.

Nếu bạn muốn hiểu kỹ cách chia dòng khách thành từng tầng và nói chuyện với mỗi tầng ra sao, tôi có viết riêng một bài về phễu marketing 3 tầng TOFU – MOFU – BOFU. Đọc xong bạn sẽ thấy phễu không phải lý thuyết suông — nó là bản đồ đường đi của tiền.

Trụ thứ hai: Quy trình — biến việc bạn giỏi thành việc ai cũng làm được

Đây là trụ mà hầu hết người kinh doanh nhỏ bỏ quên.

Bạn chốt đơn giỏi. Tốt. Nhưng cái giỏi đó đang nằm trong đầu bạn. Nó không nhân bản được. Ngày bạn muốn có người thứ hai, người thứ mười cùng bán, bạn lấy gì để trao cho họ?

Quy trình chính là câu trả lời. Quy trình là việc bạn viết cách mình làm ra thành các bước rõ ràng: khách nhắn tin thì trả lời thế nào, khách hỏi giá thì xử lý ra sao, khách chê đắt thì nói gì, chốt xong thì chăm tiếp thế nào.

Không phải để làm khó ai. Mà để một người mới vào vẫn bán được ở mức khá, thay vì mò mẫm mất ba tháng.

Tôi từng ngồi bóc tách chính cách mình bán, viết nó ra thành kịch bản, thành hướng dẫn. Nghe thì mất công. Nhưng đó là lần đầu tư đáng giá nhất. Vì kể từ đó, mỗi người mới gia nhập không phải học lại từ số 0 — họ đứng lên trên vai người đi trước.

Một việc chỉ nằm trong đầu bạn là một việc sẽ chết cùng bạn. Một việc viết ra được là một việc sống mãi trong hệ thống.

Trụ thứ ba: Đội ngũ — nhân bản chính mình

Phễu đưa khách tới. Quy trình bảo người ta phải làm gì. Nhưng phải có người làm. Đó là trụ thứ ba: đội ngũ.

Với tôi, đây là bước biến một việc kinh doanh thành một hệ thống thật sự. Tôi không tự bán 3 tỷ đồng một tháng. Không ai làm được điều đó bằng hai bàn tay. Con số 3 tỷ đồng mỗi tháng đến từ 500 người bán hàng độc lập — mỗi người bán một phần, cộng lại thành một dòng chảy lớn.

Nhân bản đội ngũ không phải là tuyển thật nhiều người rồi bỏ mặc. Nó là ba việc gắn với nhau: trao cho họ quy trình để làm đúng, trao cho họ lý do để gắn bó, và trao cho họ con đường để lớn lên. Người ta ở lại với bạn không chỉ vì hoa hồng. Người ta ở lại vì thấy chính mình đang phát triển.

Tôi song song điều hành một công ty nhân sự 30 người, nên tôi thấm điều này: quản lý con người là phần khó nhất, và cũng là phần đáng giá nhất của hệ thống. Máy móc thì cài đặt một lần rồi chạy. Con người thì phải nuôi mỗi ngày.

Trụ thứ tư: Đo lường — không đo thì không sửa được

Trụ cuối cùng ít ai thích, nhưng thiếu nó thì ba trụ kia thành mù.

Đo lường là việc bạn biết bằng con số: tháng này bao nhiêu người biết đến mình, bao nhiêu người nhắn tin, bao nhiêu người mua, mỗi khách mua trung bình bao nhiêu. Chuyển đổi (conversion — tỷ lệ người thực hiện hành động bạn muốn trên tổng số người tiếp cận) là thước đo bạn cần nhìn mỗi tuần.

Vì sao quan trọng? Vì nếu không đo, bạn không biết khúc nào của phễu đang rò.

Khách vào nhiều mà không ai nhắn tin? Khúc thu hút đang kéo sai người. Nhắn tin nhiều mà không ai chốt? Khúc chốt có vấn đề. Chốt xong không ai quay lại? Khúc chăm sóc đang bỏ trống. Con số chỉ thẳng cho bạn chỗ rò. Còn nếu chỉ dựa vào “cảm giác”, bạn sẽ sửa mò — vá chỗ không hỏng, bỏ quên chỗ đang chảy mất tiền.

Bạn không cần phần mềm đắt tiền để bắt đầu. Một file tính đơn giản, ghi đủ vài con số mỗi ngày, đã hơn hẳn việc bán bằng cảm tính.

Cách xây dựng hệ thống bán hàng khi bắt đầu từ con số 0

Nếu bạn đang ở vạch xuất phát, đừng cố dựng cả bốn trụ cùng lúc. Không ai xây nhà bằng cách đổ cả bốn bức tường trong một ngày.

Hãy đi theo thứ tự này.

Trước hết, chọn một sản phẩm và một nhóm khách thật rõ. Bán cho tất cả mọi người là bán cho không ai cả.

Tiếp theo, tự tay chạy trọn một vòng phễu cho vài khách đầu tiên — thu hút, nuôi, chốt, chăm — và vừa làm vừa ghi lại từng bước. Chính bản ghi đó sẽ thành quy trình của bạn.

Sau đó, khi vòng phễu đã chạy được bằng tay, mới tìm người thứ hai và trao cho họ đúng quy trình ấy.

Và ngay từ ngày đầu, hãy ghi con số. Dù chỉ vài dòng.

Nếu bạn mới bắt đầu và muốn nắm phần thực chiến của khâu chốt đơn, tôi khuyên bạn đọc thêm bài cách bán hàng online hiệu quả cho người mới song song với bài này — một bài cho bạn bức tranh hệ thống, một bài cho bạn kỹ năng nền.

Lời khuyên cuối cùng, cũng là điều tôi mong bạn nhớ nhất: đừng đợi đủ giỏi rồi mới xây hệ thống. Hãy xây hệ thống ngay khi còn nhỏ, để nó lớn lên cùng bạn. Tôi bắt đầu cách xây dựng hệ thống bán hàng của mình từ con số 0, giữa lúc mất gần hết — và chính hệ thống đã gánh tôi đi, chứ không phải sức của riêng một người.

Nếu bài viết này giúp bạn nhìn ra cái trần mình đang chạm, hãy theo dõi blog của tôi. Những bài tới, tôi sẽ đi sâu vào từng trụ — phễu, quy trình, đội ngũ, đo lường — để bạn có thể bắt tay dựng cỗ máy bán hàng của riêng mình.

Câu Hỏi Thường Gặp

Xây dựng hệ thống bán hàng mất bao lâu?
Không có con số cố định, nhưng đừng nghĩ theo tháng — hãy nghĩ theo từng trụ. Bạn dựng phễu trước, chạy tay cho vài khách đầu tiên, rồi mới viết quy trình, rồi mới thêm người. Mỗi trụ vững thì mới sang trụ sau. Cái quan trọng không phải nhanh, mà là mỗi bước đều lặp lại được. Một hệ thống dựng chậm mà chắc luôn thắng một mớ việc dựng vội rồi sập.

Vốn ít, một mình thì có xây hệ thống được không?
Được. Tôi khởi đầu từ con số 0 giữa đại dịch, khi vừa mất gần hết. Hệ thống không bắt đầu bằng tiền hay bằng đông người — nó bắt đầu bằng cách bạn ghi lại cách mình làm. Bạn tự chạy một vòng phễu bằng tay, viết nó ra thành quy trình. Đó đã là hạt giống của hệ thống, và nó không tốn đồng nào.

Nên xây trụ nào trước?
Phễu trước. Vì không có khách thì ba trụ kia không có gì để vận hành. Khi phễu đã đưa được vài khách và bạn tự tay chốt được, hãy viết ngay quy trình từ chính những đơn đó. Đội ngũ và đo lường đi sau — nhưng con số thì ghi từ ngày đầu, dù chỉ vài dòng.

Làm sao biết hệ thống của tôi đang hỏng ở đâu?
Nhìn vào con số ở từng khúc phễu. Khách vào nhiều mà không ai nhắn tin, khúc thu hút kéo sai người. Nhắn tin nhiều mà không chốt, khúc chốt có vấn đề. Chốt xong không ai quay lại, khúc chăm sóc đang bỏ trống. Con số chỉ thẳng chỗ rò, còn cảm giác thì đánh lừa bạn.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Brand Là Gì? Cách Xây Dựng Thương Hiệu Từ Số 0

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Một bạn chủ shop nhắn cho tôi lúc tối muộn. Giọng mệt mỏi.

“Chị ơi, em bỏ ra mấy triệu thuê thiết kế logo đẹp lắm rồi. In bao bì mới. Đổi cả ảnh đại diện. Mà sao khách vẫn không nhớ em, không quay lại?”

Tôi hỏi lại một câu: “Em nghĩ brand là gì?”

Bạn ấy trả lời ngay: “Là logo, là bộ nhận diện đó chị.”

Đó chính là chỗ sai. Và cũng là chỗ mà rất nhiều người kinh doanh online (bán hàng qua mạng), chủ shop nhỏ đang mắc kẹt. Họ tưởng thương hiệu (brand) nằm trong file thiết kế. Thật ra nó nằm trong đầu khách hàng.

Hôm nay tôi viết bài này để trả lời tận gốc: brand là gì, gồm những gì, và làm sao xây một thương hiệu từ con số 0 — kể cả khi bạn chưa có tiền, chưa có tên tuổi, chưa có gì ngoài sản phẩm và sự tử tế.

Brand là gì? Không phải logo, mà là ấn tượng trong đầu khách

Tôi định nghĩa thế này cho dễ nhớ.

Brand (thương hiệu) là toàn bộ những gì khách hàng nghĩ và cảm thấy khi nghe tên bạn.

Logo chỉ là cái nhãn. Thương hiệu là cái cảm giác.

Bạn thử nghĩ về một hãng xe bạn tin. Thử nghĩ về quán cà phê bạn hay quay lại. Cái khiến bạn nhớ, tin và quay lại — đó không phải màu logo. Đó là ấn tượng tích lũy sau nhiều lần tiếp xúc.

Ngành tiếp thị (marketing) có một câu tôi rất thích: thương hiệu là lời hứa, còn logo chỉ là chữ ký dưới lời hứa đó.

Nếu sản phẩm của bạn tốt, giao hàng đúng hẹn, tư vấn thật lòng, thì mỗi lần khách chạm vào bạn, lời hứa lại được xác nhận thêm một lần. Niềm tin dày lên. Đó là lúc thương hiệu bắt đầu hình thành — dù bạn chưa hề gọi tên nó.

Năm thành phần tạo nên một thương hiệu

Thương hiệu không hề mơ hồ. Nó có cấu trúc rõ ràng. Tôi chia thành năm phần để bạn soi lại chính mình.

Tên. Cách khách gọi bạn, cách bạn xuất hiện. Một cái tên dễ đọc, dễ nhớ, gợi đúng ngành sẽ đi đường dài hơn rất nhiều.

Hình ảnh. Logo, màu sắc, bao bì, phông chữ, ảnh sản phẩm. Đây là phần ai cũng thấy đầu tiên, nhưng nó chỉ là lớp vỏ.

Thông điệp. Bạn nói gì về mình, và nói bằng giọng nào. Bạn đứng về phía ai, giải quyết nỗi đau nào cho khách.

Trải nghiệm. Khách nhắn tin có được trả lời tử tế không. Hàng giao có đúng hẹn không. Lúc có sự cố, bạn xử lý ra sao. Đây là phần thật nhất, và cũng là phần quyết định nhất.

Giá trị. Thứ bạn tin và không đánh đổi. Với tôi là chất lượng thật. Có người chọn giá rẻ, có người chọn sự sang trọng — nhưng phải chọn một thứ và giữ cho chặt.

Bạn để ý điều này: bốn trong năm phần không nằm trên file thiết kế. Chúng nằm ở cách bạn cư xử mỗi ngày.

Vì sao thương hiệu quan trọng hơn bạn nghĩ

Khi mới bán hàng, ai cũng cạnh tranh bằng giá. Giảm thêm chút nữa. Tặng thêm món nữa. Chạy quảng cáo mạnh hơn đối thủ.

Nhưng giá là một cuộc đua xuống đáy. Luôn có người bán rẻ hơn bạn.

Thương hiệu thì khác. Khi khách đã tin bạn, họ không còn so từng nghìn đồng. Họ mua vì yên tâm. Họ quay lại mà không cần bạn chạy quảng cáo lần hai. Họ giới thiệu bạn cho người thân — và một lời giới thiệu thật đáng giá hơn mọi mẫu quảng cáo.

Tôi xây Natunest, thương hiệu yến sào của tôi, từ con số 0 ngay giữa đại dịch. Không có thời điểm nào tệ hơn để khởi nghiệp. Vậy mà hệ thống lớn dần lên 500 người bán hàng độc lập, doanh thu chạm 3 tỷ đồng mỗi tháng. Không phải nhờ tôi bán rẻ nhất. Mà nhờ khách tin rằng hộp yến họ nhận đúng như những gì tôi hứa.

Đó là sức mạnh của thương hiệu. Nó biến một người mua một lần thành người đi cùng bạn nhiều năm.

Xây thương hiệu từ số 0: bắt đầu từ giá trị cốt lõi

Bạn không cần nhiều tiền để bắt đầu. Bạn cần sự rõ ràng.

Câu hỏi đầu tiên không phải “logo màu gì”. Câu hỏi đầu tiên là: tôi muốn khách nhớ đến mình vì điều gì?

Hãy chọn một giá trị cốt lõi. Một thôi. Đó có thể là chất lượng thật. Có thể là sự tận tâm. Có thể là minh bạch nguồn gốc. Chọn thứ bạn thật sự tin và sẵn sàng bảo vệ, ngay cả khi nó khiến bạn mất tiền trước mắt.

Với Natunest, tôi chọn chất lượng thật. Nghĩa là gì? Nghĩa là tôi không pha, không thổi phồng công dụng, không bán thứ mình không dám cho người nhà dùng. Giá trị đó trở thành cái la bàn. Mọi quyết định khó, tôi đưa về hỏi: điều này có đúng với chất lượng thật không?

Khi bạn có giá trị cốt lõi rồi, những thứ còn lại mới có chỗ dựa. Tên nên gợi giá trị đó. Thông điệp nên xoay quanh nó. Hình ảnh nên phục vụ nó. Nếu bạn đang bí ngay ở khâu đặt tên, tôi có chia sẻ riêng về cách đặt tên thương hiệu vừa dễ nhớ vừa gợi đúng ngành.

Giá trị cốt lõi là gốc. Còn lại là cành lá.

Nhất quán: thứ nuôi lớn hoặc giết chết thương hiệu

Đây là phần ít người chịu làm, mà lại quan trọng bậc nhất.

Thương hiệu không được xây trong một ngày. Nó được xây bằng sự lặp lại.

Cùng một giọng nói trên mọi bài đăng. Cùng một cách chăm khách, dù hôm nay bạn vui hay mệt. Cùng một tiêu chuẩn cho đơn hàng thứ nhất và đơn hàng thứ mười nghìn.

Khách hàng ghi nhớ bằng sự lặp lại. Mỗi lần bạn xuất hiện giống nhau, một chút niềm tin lại được đóng thêm. Nhưng chỉ cần bạn phá vỡ một lần — giao sai, nói quá, chăm khách hời hợt — thì bao nhiêu lần trước có nguy cơ đổ.

Tôi hay ví thương hiệu như đổ nước vào lu. Mỗi hành động tốt là một gáo nước, đầy lu phải mất rất nhiều tháng. Nhưng một cú làm khách thất vọng lớn thì như lu nứt đáy — nước chảy đi nhanh khủng khiếp.

Vậy nên nhất quán không phải là sự nhàm chán. Nó là kỷ luật giữ cho cái lu đừng nứt.

Giữ lời hứa: cách một thương hiệu được tin

Tôi để phần này ở cuối vì nó là linh hồn của mọi thứ bên trên.

Thương hiệu mạnh không phải thương hiệu nói hay nhất. Mà là thương hiệu giữ lời nhiều nhất.

Bạn hứa yến sạch, thì hộp nào cũng phải sạch. Bạn hứa giao trong hai ngày, thì đừng để khách chờ đến ngày thứ tư mà không một lời báo. Bạn hứa tư vấn thật, thì sẽ có những đơn bạn phải khuyên khách đừng mua — vì sản phẩm đó chưa hợp với họ.

Nghe thì thiệt. Nhưng đó chính là lúc thương hiệu được sinh ra. Vì khách nhận ra bạn đặt lợi ích của họ lên trước cái túi tiền của bạn.

Câu chuyện thật, sản phẩm thật, lời hứa được giữ — ba thứ đó cộng lại qua thời gian thành cái mà người ta gọi là uy tín. Và uy tín, bạn không mua được bằng ngân sách quảng cáo. Bạn chỉ đổi được nó bằng sự tử tế lặp đi lặp lại.

Đây cũng là lý do thương hiệu doanh nghiệp và thương hiệu con người gắn chặt với nhau. Khách tin Natunest một phần vì họ tin người đứng sau nó. Nếu bạn đang là gương mặt của chính shop mình, tôi khuyên bạn đọc thêm về cách xây dựng thương hiệu cá nhân song song — hai cái đó cộng hưởng rất mạnh.

Bắt đầu từ đâu ngay hôm nay

Quay lại câu hỏi đầu bài: brand là gì? Giờ bạn đã có câu trả lời của riêng mình. Nó không nằm trong file logo. Nó nằm trong đầu và trong lòng khách hàng, được đắp lên từng ngày bằng những gì bạn thật sự làm.

Nếu hôm nay bạn chỉ làm được một việc, hãy làm việc này: viết ra một câu — một giá trị cốt lõi mà bạn muốn khách nhớ đến khi nghe tên bạn. Dán nó lên chỗ bạn làm việc. Rồi trong một tuần tới, soi lại từng quyết định xem nó có đúng với câu đó không.

Đừng lo mình chưa đủ lớn. Tôi cũng bắt đầu từ số 0, giữa lúc mọi thứ khó nhất. Thương hiệu không đợi bạn giàu mới xây. Nó lớn lên đúng vào lúc bạn quyết định giữ lời hứa đầu tiên.

Nếu bài này giúp bạn nhìn rõ hơn, hãy theo dõi tôi để đọc thêm những chia sẻ về xây hệ thống, quản lý đội bán hàng và làm thương hiệu từ trải nghiệm thật. Tôi viết ra để bạn làm được, chứ không chỉ để đọc cho vui.

Câu Hỏi Thường Gặp

Brand là gì, nói ngắn gọn nhất?

Brand (thương hiệu) là toàn bộ ấn tượng, cảm giác và niềm tin mà khách hàng có trong đầu khi nghe tên bạn. Logo, bao bì, màu sắc chỉ là phần vỏ nhìn thấy được. Phần lõi nằm ở trải nghiệm khách nhận được mỗi lần chạm vào bạn.

Brand và logo khác nhau thế nào?

Logo là dấu hiệu nhận diện — cái nhãn dán bên ngoài. Brand là lời hứa và cảm giác đằng sau cái nhãn đó. Bạn có thể thuê thiết kế một logo đẹp trong một ngày, nhưng thương hiệu thì phải xây bằng nhiều tháng, nhiều năm giữ đúng lời hứa với khách.

Chưa có tiền, chưa có tên tuổi thì xây thương hiệu được không?

Được. Việc xây thương hiệu bắt đầu từ sự rõ ràng chứ không phải từ ngân sách. Hãy chọn một giá trị cốt lõi bạn thật sự tin, rồi giữ nó nhất quán trong từng đơn hàng, từng lần chăm khách. Tôi xây Natunest từ con số 0 giữa đại dịch, không nhờ bán rẻ nhất, mà nhờ khách tin lời hứa của mình.

Bao lâu thì một thương hiệu mới bắt đầu được khách nhớ?

Không có con số cố định, vì thương hiệu lớn lên bằng sự lặp lại chứ không bằng một chiến dịch. Bạn càng xuất hiện đều đặn với cùng một giọng nói, cùng một tiêu chuẩn phục vụ, khách càng nhớ nhanh. Điều quan trọng hơn thời gian là đừng phá vỡ lòng tin đã gây dựng — một lần làm khách thất vọng lớn có thể xóa nhiều tháng nỗ lực.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.

Upsell Là Gì? Cách Bán Thêm Mà Khách Vẫn Vui

Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.

Có một buổi tối ở cửa hàng Viettel, tôi đứng nhìn hai bạn nhân viên phục vụ hai khách khác nhau. Cùng một sản phẩm. Cùng một câu mời mua thêm. Nhưng một khách bước ra tươi cười, tay xách thêm túi phụ kiện. Khách còn lại cau mày, trả đúng món cần mua rồi đi thẳng, không quay lại.

Cùng một hành động “bán thêm”. Hai kết quả trái ngược.

Nếu bạn đang kinh doanh và từng băn khoăn — mời khách mua thêm thì sợ khách khó chịu, mà không mời thì tiếc doanh thu — thì bài này dành cho bạn. Chúng ta sẽ nói thẳng: upsell là gì, và làm sao bán thêm mà khách vẫn vui, thậm chí biết ơn bạn.

Upsell là gì và cross-sell (bán chéo) là gì?

Nói cho gọn.

Upsell (bán thêm — mời khách chọn phiên bản cao hơn của thứ họ đang định mua) là khi bạn giúp khách nâng cấp lựa chọn. Khách định mua ly cà phê nhỏ, bạn gợi ý ly lớn hơn chỉ thêm vài nghìn. Khách định mua một hũ yến, bạn giới thiệu liệu trình dùng đều trong một tháng để thật sự có kết quả.

Cross-sell (bán chéo — mời khách mua thêm sản phẩm liên quan) là khi bạn gợi ý một món đi kèm. Khách mua điện thoại, bạn nhắc thêm miếng dán màn hình và ốp lưng. Khách mua yến thô, bạn gợi ý thêm vài hũ chưng sẵn để mang đi làm.

Một cái là “lên đời” món đang mua. Một cái là “thêm bạn đồng hành” cho món đó.

Vậy upsell là gì trong một câu? Là giúp khách mua đúng thứ phục vụ họ tốt hơn, chứ không phải bán cho hết hàng trong kho.

Đó là ranh giới mà cả bài này xoay quanh.

Bán thêm không phải là moi tiền

Nhiều người mới kinh doanh sợ chữ “bán thêm”. Họ nghĩ mời khách chi nhiều hơn là tham, là ép, là moi tiền.

Tôi từng nghĩ vậy. Rồi tôi bỏ ý nghĩ đó.

Hãy hình dung bạn đi ăn phở. Bạn gọi một tô. Người phục vụ hỏi: “Anh chị dùng thêm quẩy cho nóng không?” Nếu bạn đang đói và trời đang lạnh, câu hỏi đó là một sự chăm sóc. Bạn thấy được phục vụ, không thấy bị móc túi.

Nhưng nếu bạn vừa nói “cho tôi tô nhỏ thôi, tôi không ăn được nhiều”, mà họ vẫn nài thêm quẩy, thêm trứng, thêm nước — thì đó là làm phiền.

Cùng một câu mời. Khác nhau ở chỗ: bạn có đang lắng nghe nhu cầu thật của khách hay không.

Bán thêm tử tế không phải lấy thêm tiền của khách. Mà là giúp khách có trải nghiệm trọn vẹn hơn với số tiền họ sẵn lòng chi.

Khi tôi xây Natunest từ con số 0 lên 500 người bán hàng độc lập, tôi dạy đội của mình đúng một câu: bán thêm là phục vụ tốt hơn. Ai coi khách là cái ví thì khách rời đi. Ai coi khách là người cần được giúp thì khách ở lại.

Ba điều kiện để khách vui khi bạn bán thêm

Bán thêm mà khách vui không phải chuyện may rủi. Nó có công thức.

Điều kiện thứ nhất là đúng nhu cầu.

Bạn chỉ gợi ý thứ khách thật sự cần, hoặc sắp cần. Người mua yến để bồi bổ cho mẹ mới ốm dậy thì cần liệu trình đều đặn, không cần combo quà tặng sang chảnh. Gợi ý sai nhu cầu, bạn để lộ rằng bạn chỉ quan tâm doanh số của mình.

Điều kiện thứ hai là thêm giá trị thật.

Món bán thêm phải làm cuộc mua của khách tốt lên thật sự. Rẻ hơn khi mua nhiều. Tiện hơn khi có món đi kèm. Hiệu quả hơn khi dùng đủ liệu trình. Nếu món thêm không mang lại điều gì, đừng mời.

Điều kiện thứ ba là đúng thời điểm.

Đây là chỗ nhiều người làm sai nhất. Bạn không mời mua thêm khi khách còn đang phân vân có nên mua món chính hay không. Bạn mời sau khi khách đã tin, đã quyết, đã thấy bạn đứng về phía họ.

Thời điểm vàng là ngay sau khi khách gật đầu với món đầu tiên. Lúc đó lòng tin vừa được thiết lập. Đây cũng là lý do tôi luôn nói việc chốt đơn và việc bán thêm là hai bước nối nhau, không phải một. Bạn có thể đọc thêm cách chốt sale hiệu quả để nắm chắc bước đứng trước đã.

Sai lầm khiến khách bỏ đi: ép mua khi chưa cần

Tôi đã thấy vô số người bán giỏi tự tay phá vỡ mối quan hệ với khách chỉ vì một câu mời sai lúc.

Sai lầm lớn nhất là ép mua thêm khi khách chưa cần.

Khách mới hỏi giá, chưa quyết mua gì, đã bị dội một tràng “mua combo này đi, lấy gói lớn đi, thêm cái này nữa đi”. Khách chưa kịp tin bạn ở món thứ nhất, bạn đã đòi họ tin bạn ở món thứ ba.

Kết quả là gì? Họ rút lui khỏi cả món đầu tiên.

Sai lầm thứ hai là mời thứ khách không dùng được. Bán cho người ăn kiêng một món có thành phần họ phải tránh. Bán cho người ở xa một dịch vụ chỉ áp dụng tại chỗ. Khách nhận ra ngay bạn không hiểu họ.

Sai lầm thứ ba là mời liên tục, mời mãi. Khách nói “không” một lần là đủ. Nài thêm lần hai, lần ba, bạn biến sự chăm sóc thành áp lực.

Có một phép thử đơn giản tôi hay dùng. Trước khi mời khách mua thêm, tôi tự hỏi: nếu người đứng đây là mẹ tôi, là chị tôi, tôi có mời món này không?

Nếu câu trả lời là không, tôi im lặng.

Cách tôi bán thêm ở Natunest mà khách vẫn quay lại

Để tôi kể cách chúng tôi làm thật.

Ở Natunest, phần lớn khách đến với một hũ yến để thử. Chúng tôi không vồ vập bán liền cả thùng. Chúng tôi để họ dùng, cảm nhận, rồi quay lại.

Khi khách quay lại — tức là họ đã tin — mới là lúc nói chuyện liệu trình dài hơi. Không phải vì tôi muốn bán nhiều. Mà vì yến sào cần dùng đều mới thấy tác dụng, mua lẻ từng hũ vừa tốn kém vừa dễ bỏ dở giữa chừng.

Đó là upsell đúng nghĩa: tôi nâng lựa chọn của khách lên mức phục vụ họ tốt hơn, vào đúng thời điểm họ đã sẵn sàng.

Còn cross-sell nằm ở chỗ chúng tôi có hũ yến chưng sẵn cho người bận, không có thời gian tự chưng. Khách mua yến thô để ở nhà, chúng tôi gợi ý thêm vài hũ chưng sẵn để mang đi làm. Đó là giải quyết một vấn đề có thật, không phải nhồi hàng cho đủ đơn.

Chính cách phục vụ này giúp một hệ thống 500 người bán hàng độc lập tồn tại và đạt doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 giữa đại dịch. Không phải nhờ ép khách mua nhiều. Mà nhờ khách mua xong thấy vui, kể cho người khác, rồi tự quay lại.

Bán thêm tử tế và chăm sóc khách hàng là hai mặt của cùng một việc: coi khách là người bạn muốn giữ lâu dài, không phải một lần giao dịch cho xong.

Bắt đầu bán thêm tử tế từ hôm nay

Bạn không cần một khoá học đắt tiền để bán thêm cho tử tế. Bạn cần đổi một góc nhìn.

Upsell là gì, giờ bạn đã rõ: không phải mánh moi tiền, mà là cách phục vụ khách tốt hơn bằng đúng thứ họ cần, vào đúng lúc họ đã tin bạn.

Hôm nay, hãy làm một việc nhỏ. Nhìn lại một sản phẩm bạn đang bán. Tự hỏi: khách mua món này xong, còn thiếu gì để trải nghiệm của họ thật sự trọn vẹn? Món còn thiếu đó chính là thứ bạn nên chuẩn bị sẵn để gợi ý — sau khi khách đã gật đầu với món đầu tiên.

Rồi giữ lấy phép thử của tôi: nếu người đứng trước bạn là mẹ bạn, bạn có mời món này không?

Giữ đúng câu hỏi đó, bạn sẽ không bao giờ bán thêm theo kiểu khiến khách bỏ đi.

Nếu cách nghĩ này giúp ích cho bạn, hãy theo dõi để đọc thêm những bài tôi chia sẻ về xây hệ thống bán hàng và giữ khách dài lâu. Bán một lần là giao dịch. Bán để khách quay lại mới là kinh doanh.

Câu Hỏi Thường Gặp

Upsell là gì, nói ngắn gọn nhất?
Upsell là bán thêm bằng cách mời khách chọn phiên bản cao hơn hoặc trọn vẹn hơn của thứ họ đang định mua, để phục vụ họ tốt hơn. Không phải bán cho hết hàng, mà là giúp khách mua đúng thứ họ cần với trải nghiệm đầy đủ hơn.

Upsell và cross-sell khác nhau thế nào?
Upsell là “lên đời” chính món khách đang mua — ly lớn thay ly nhỏ, liệu trình thay một hũ lẻ. Cross-sell (bán chéo) là gợi ý một món liên quan đi kèm — ốp lưng cho điện thoại, hũ yến chưng sẵn cho khách mua yến thô. Một cái nâng cấp món cũ, một cái thêm món mới bổ trợ.

Nên mời khách mua thêm vào lúc nào?
Ngay sau khi khách đã gật đầu với món đầu tiên, không phải khi họ còn đang phân vân có mua hay không. Lúc khách vừa quyết định là lúc lòng tin vừa được thiết lập, câu mời thêm sẽ được đón nhận như một sự chăm sóc thay vì một cú ép.

Làm sao biết mình đang bán thêm tử tế hay đang moi tiền?
Dùng phép thử đơn giản: nếu người đứng trước bạn là mẹ bạn, chị bạn, bạn có mời món này không? Nếu câu trả lời là không thì hãy im lặng. Bán thêm tử tế luôn thoả ba điều kiện — đúng nhu cầu, thêm giá trị thật, và đúng thời điểm.

Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO Natunest

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.