Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.
Có một giai đoạn tôi mở mắt ra là cầm điện thoại, và đặt điện thoại xuống lúc hai giờ sáng. Giữa hai mốc đó là gần hai mươi tiếng liên tục: duyệt đơn, trả lời tin nhắn đại lý, đọc báo cáo, chốt mẫu bao bì, gọi nhà cung cấp. Tôi bận đến mức không kịp ăn một bữa tử tế. Và tôi từng tưởng đó là dấu hiệu của một người làm ăn giỏi.
Tôi đã nhầm.
Cách quản lý thời gian hiệu quả không nằm ở chỗ bạn nhét được bao nhiêu việc vào một ngày. Nó nằm ở chỗ bạn chọn đúng việc để làm, và can đảm bỏ lại phần còn lại. Tôi đang vừa điều hành thương hiệu yến sào Natunest, vừa một công ty nhân sự 30 người. Tôi sống được không phải nhờ thức khuya. Tôi sống được nhờ hệ thống và nhờ giao việc.
Bài này tôi viết cho bạn — chủ shop, người bán hàng online, người đang tự tay ôm hết mọi thứ và luôn thiếu giờ.
Bận rộn không phải là hiệu quả
Chúng ta hay nhầm hai chuyện này với nhau.
Bận là bạn đang chuyển động. Hiệu quả là bạn đang tiến về phía trước. Một người chạy vòng quanh sân cả tiếng đồng hồ thì rất bận, nhưng anh ta không đi đến đâu cả.
Tôi nhận ra điều này khi ngồi nhìn lại một ngày của mình. Tôi đã làm bốn mươi việc. Nhưng trong bốn mươi việc đó, chỉ có ba việc thật sự làm doanh thu tăng lên. Ba mươi bảy việc còn lại là những thứ khiến tôi thấy mình có ích, thấy mình đang “làm việc”, nhưng nếu tôi không làm chúng thì công ty vẫn chạy.
Đó là cái bẫy lớn nhất của người kinh doanh nhỏ. Chúng ta nghiện cảm giác bận. Trả lời một tin nhắn cho ta cảm giác vừa hoàn thành một việc. Nhưng hai mươi tin nhắn được trả lời không bằng một quyết định đúng về sản phẩm sẽ bán trong ba tháng tới.
Người quản lý thời gian giỏi không phải người làm nhiều hơn. Là người dám làm ít hơn, nhưng làm đúng thứ.

Phân loại việc: quan trọng và gấp là hai chuyện khác nhau
Có một công cụ đơn giản mà tôi ước gì mình biết sớm hơn. Người ta gọi nó là ma trận Eisenhower (bảng phân loại công việc theo hai trục: quan trọng và khẩn cấp). Nghe học thuật, nhưng cực kỳ đời thường.
Bạn hình dung một tờ giấy chia bốn ô.
Việc vừa quan trọng vừa gấp: khách lớn khiếu nại, đơn hàng sắp trễ giao. Làm ngay.
Việc quan trọng nhưng không gấp: xây quy trình cho nhân viên, học một kỹ năng mới, lên kế hoạch quý sau. Đây là ô quyết định bạn giàu hay nghèo trong hai năm tới.
Việc gấp nhưng không quan trọng: đa số tin nhắn, đa số cuộc gọi, những cái tin “chị ơi cho hỏi” mà ai trả lời cũng được.
Việc không gấp cũng không quan trọng: lướt mạng xã hội, họp cho có, những việc làm chỉ để trốn việc khó.
Cả đời người kinh doanh vất vả nằm ở chỗ họ sống gần như trọn vẹn trong ô “gấp nhưng không quan trọng”. Điện thoại reo là nhảy lên. Tin nhắn tới là trả lời. Họ để việc của người khác điều khiển ngày của mình.
Người thảnh thơi mà vẫn giàu thì khác. Họ dành phần lớn thời gian cho ô “quan trọng nhưng không gấp”. Chính vì họ làm việc quan trọng từ sớm, nên nó không kịp trở thành việc gấp.
Không phải bạn thiếu thời gian. Mà là thời gian của bạn đang bị những việc gấp mà nhỏ nhặt ăn hết.
Làm việc quan trọng trước, khi đầu còn sáng
Đầu óc con người giống pin điện thoại. Sáng ra đầy vạch, càng về chiều càng cạn.
Vậy mà đa số chúng ta làm ngược. Buổi sáng — lúc tỉnh táo nhất, sáng suốt nhất — chúng ta đem tiêu vào việc dọn hộp thư, trả lời tin nhắn, xử lý mấy chuyện vặt. Đến chiều, khi đầu đã mụ đi, mới ngồi vào việc cần suy nghĩ nhất. Rồi than là không nghĩ ra gì.
Tôi đổi lại. Việc khó nhất, quan trọng nhất trong ngày, tôi làm đầu tiên, trước khi mở tin nhắn.
Ở đây có một khái niệm tôi rất tâm đắc: làm việc sâu (deep work — làm việc trong trạng thái tập trung cao độ, không bị gián đoạn). Một giờ làm việc sâu bằng bốn giờ làm việc kiểu vừa làm vừa liếc điện thoại. Bởi mỗi lần bạn bị cắt ngang, não mất mười lăm phút mới quay lại được mạch cũ. Nếu cứ mười phút bạn liếc điện thoại một lần, thực chất bạn chưa bao giờ thật sự bắt đầu làm việc.
Cách làm của tôi rất thô sơ.
Tôi chặn một khung giờ cố định mỗi sáng. Trong khung đó, điện thoại úp xuống hoặc để chế độ máy bay. Không tin nhắn. Không cuộc gọi. Chỉ một việc duy nhất — việc quan trọng nhất.
Chín mươi phút như vậy mỗi sáng thay đổi cả công việc kinh doanh của tôi. Vì đó là chín mươi phút tôi làm những thứ khiến công ty lớn lên, chứ không phải những thứ chỉ giữ cho công ty khỏi cháy.
Gom việc lặt vặt lại thành một khối
Việc nhỏ không giết bạn bằng độ khó. Nó giết bạn bằng số lượng và bằng sự vụn vặt.
Trả lời một tin nhắn mất một phút. Nhưng bị nó cắt ngang hai mươi lần một ngày thì không phải mất hai mươi phút. Là mất cả ngày, vì bạn không bao giờ ở yên trong một việc đủ lâu để làm cho ra hồn.
Giải pháp gọi là gom việc (batching — gộp những việc cùng loại vào làm một lần). Thay vì rải đều cả ngày, bạn dồn chúng vào vài khối cố định.
Tôi không trả lời tin nhắn cả ngày. Tôi có ba khung trả lời tin: giữa buổi sáng, sau trưa, và cuối chiều. Ngoài ba khung đó, tin nhắn cứ nằm đó. Ban đầu tôi sợ khách giận. Thực tế gần như không ai để ý, vì trong vài tiếng vẫn được trả lời là quá ổn với họ.
Cùng một logic áp cho mọi việc vặt. Duyệt đơn gom một lần. Xử lý giấy tờ gom một buổi trong tuần. Quay nội dung thì quay luôn năm bảy video một buổi thay vì mỗi ngày lụi cụi một cái.
Bộ não ghét chuyển kênh. Cứ để nó ở yên trong một loại việc, nó chạy nhanh gấp mấy lần.
Giao bớt việc — thứ giải phóng tôi thật sự
Đây là phần khó nhất, và cũng là phần quan trọng nhất.
Trong một thời gian dài, tôi ôm hết. Tôi nghĩ không ai làm tốt bằng mình. Tôi nghĩ giao việc cho người khác thì tốn công chỉ, thà tự làm cho nhanh. Suy nghĩ đó giữ tôi mãi ở quy mô một người. Và một người thì có trần. Trần đó là hai mươi tư tiếng một ngày, và tôi đã chạm vào nó bằng chính sức khỏe của mình.
Bước ngoặt đến khi tôi hiểu ra một điều. Nếu một việc người khác làm được bằng tám mươi phần trăm mức của tôi, tôi phải giao nó đi. Hai mươi phần trăm chênh lệch kia rẻ hơn rất nhiều so với thời gian tôi bỏ ra để tự làm — thời gian đáng lẽ dành cho những việc chỉ mình tôi làm được.
Nhưng giao việc không phải là quăng việc cho người ta rồi cầu may. Giao việc mà không có hệ thống thì chỉ đổi mệt tay chân lấy mệt đầu óc, vì bạn phải đi sửa lại hết. Thứ giúp tôi giao được việc cho 500 người bán hàng không phải là tôi giỏi nói. Đó là quy trình. Là những bước được viết ra rõ ràng để người mới cũng làm đúng. Tôi nói kỹ hơn về điều này trong bài cách xây dựng hệ thống bán hàng.
Giao việc đúng cách bắt đầu từ việc nhỏ, việc lặp đi lặp lại. Bạn viết ra cách làm một lần. Bạn giao. Bạn kiểm lại vài lần đầu rồi buông dần. Mỗi việc bạn giao đi thành công là một khoảng thời gian được trả lại cho bạn mãi mãi, chứ không phải một lần. Cách chọn người và giữ người cho những việc đó, tôi chia sẻ trong bài quản lý đội nhóm bán hàng.
Người kinh doanh không có nhân viên thì bán sức mình. Người có hệ thống thì bán thời gian của cả một tập thể. Khoảng cách giữa hai người đó không phải là tài năng. Là việc dám giao đi.
Cách quản lý thời gian hiệu quả bắt đầu từ một tuần
Bạn không cần cải tổ cả cuộc đời trong một đêm. Cách quản lý thời gian hiệu quả là thứ xây dần, như xây một cơ ngơi vậy.
Tôi để lại cho bạn một việc thôi, làm được ngay tuần này.
Tối nay, lấy một tờ giấy, viết ra mười việc bạn làm nhiều nhất trong ngày. Rồi đặt cạnh mỗi việc một câu hỏi: việc này có làm doanh thu tăng lên không, hay tôi chỉ đang làm cho đỡ áy náy?
Khoanh tròn ba việc quan trọng nhất. Ngày mai, dành chín mươi phút buổi sáng cho một trong ba việc đó, trước khi mở tin nhắn. Ba việc còn lại ở đáy danh sách, thử xem có ai làm giúp được không, hoặc có bỏ đi được không.
Chỉ một tuần làm như vậy, bạn sẽ thấy điều tôi đã thấy. Bạn làm ít việc hơn. Nhưng công việc kinh doanh lại đi nhanh hơn.
Bởi vì cuối cùng, thời gian là tài sản duy nhất bạn không mua thêm được. Tiền mất còn kiếm lại. Một ngày trôi qua trong bận rộn vô nghĩa thì mất là mất luôn. Hãy tiêu nó như tiêu khoản vốn quý nhất bạn có.
Câu Hỏi Thường Gặp
Một ngày nên dành bao nhiêu thời gian cho việc quan trọng?
Bạn không cần cả ngày. Chỉ cần một khối chín mươi phút buổi sáng, làm việc quan trọng nhất trước khi mở tin nhắn, đã đủ tạo khác biệt. Người mới nên bắt đầu từ một khối mỗi ngày, làm cho quen, rồi tăng dần. Quan trọng là làm đều mỗi ngày, chứ không phải làm thật nhiều trong một hôm rồi bỏ.
Chưa có nhân viên thì làm sao giao việc?
Giao việc không nhất thiết phải là giao cho nhân viên toàn thời gian. Bạn có thể thuê người làm theo giờ, thuê dịch vụ bên ngoài cho việc giấy tờ, kế toán, thiết kế, hoặc dùng công cụ tự động cho việc lặp lại. Nguyên tắc vẫn thế: việc nào người khác làm được tám mươi phần trăm mức của bạn thì nên giao đi, để dành sức cho việc chỉ mình bạn làm được.
Ma trận Eisenhower là gì?
Là cách chia công việc thành bốn nhóm theo hai câu hỏi: việc này có quan trọng không, và việc này có gấp không. Bốn nhóm đó là quan trọng và gấp, quan trọng nhưng không gấp, gấp nhưng không quan trọng, không gấp cũng không quan trọng. Mục đích là để bạn nhìn ra mình đang tiêu thời gian vào nhóm nào, và dồn nhiều hơn cho nhóm quan trọng nhưng không gấp.
Làm việc sâu có thật sự hiệu quả hơn không?
Có, và khoảng cách rất lớn. Mỗi lần bị cắt ngang, não mất khoảng mười lăm phút mới quay lại mạch cũ. Nếu cứ vài phút bạn lại liếc điện thoại, thực chất bạn chưa bao giờ vào guồng. Một giờ tập trung liền mạch làm được nhiều hơn nhiều so với bốn giờ làm kiểu ngắt quãng. Tắt thông báo và chặn một khung giờ yên tĩnh là cách rẻ nhất để tăng năng suất.
Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.









