Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.
Có một câu tôi nghe đi nghe lại suốt những năm dẫn dắt đội bán hàng: “Chị ơi, em nhập lô hàng về rồi mà bán không ai mua, giờ tính sao?”
Lần nào tôi cũng hỏi ngược lại một câu. Trước khi nhập, bạn đã hỏi khách chưa? Hầu hết đều im lặng.
Họ nhập hàng vì thấy hàng đẹp. Vì thấy người khác bán được. Vì cảm giác “cái này chắc ăn”. Rồi vốn nằm chết trong kho, niềm tin vơi đi từng ngày.
Cách nghiên cứu thị trường trước khi bán không phải đặc quyền của tập đoàn lớn. Nó là việc bất kỳ chủ shop nhỏ nào cũng làm được, gần như miễn phí, chỉ cần bạn chịu quan sát và chịu hỏi. Tôi xây Natunest từ con số 0 lên 500 người bán hàng độc lập trong đại dịch. Tôi làm được không phải nhờ liều, mà nhờ luôn thử nhỏ trước khi làm lớn.
Cách nghiên cứu thị trường không cần tốn một đồng ngân sách
Nhiều người nghe đến “nghiên cứu thị trường” (market research — tìm hiểu nhu cầu và hành vi người mua) là hình dung ra bảng khảo sát hàng nghìn người, công ty thuê ngoài, báo cáo dày cộp. Rồi họ tặc lưỡi: “Shop nhỏ như mình lấy đâu ra tiền.”
Đó là hiểu lầm khiến người ta bỏ qua bước quan trọng nhất.
Cách nghiên cứu thị trường mà tôi dùng suốt những năm đầu không tốn một đồng thuê ngoài nào. Nó gồm bốn việc rất đời thường.
Quan sát đối thủ đang bán gì và bán thế nào.
Hỏi chuyện những người có khả năng mua.
Đọc bình luận và các nhóm nơi khách của bạn tụ họp.
Bán thử một lô thật nhỏ để xem thị trường trả lời ra sao.
Bốn việc đó không cần vốn. Chúng cần thời gian, sự chịu khó, và một cái đầu chịu nghe sự thật thay vì chỉ nghe điều mình muốn tin.

Bắt đầu từ đối thủ: họ đã trả học phí thay bạn rồi
Việc đầu tiên tôi làm khi cân nhắc một sản phẩm mới là đi xem người khác đang bán nó thế nào.
Đối thủ là kho dữ liệu bạn được đọc miễn phí. Họ đã bỏ tiền quảng cáo, đã thử nhiều mẫu mã, đã sai và đã sửa. Toàn bộ quá trình đó phơi ra trước mắt bạn nếu biết nhìn.
Tôi mở trang của ba đến năm người bán cùng ngành và ghi lại họ bán giá bao nhiêu, gói hàng thế nào, hình ảnh ra sao, nhấn vào lợi ích gì.
Rồi tôi tìm chỗ họ còn yếu. Sản phẩm nào cháy hàng liên tục, sản phẩm nào đăng mãi vẫn nằm im. Khách chê họ điều gì trong phần bình luận.
Chỗ đối thủ mạnh cho tôi biết thị trường thật sự cần gì. Chỗ đối thủ yếu là khe cửa để tôi bước vào. Nếu ai cũng bán giống nhau mà khách vẫn kêu ca một điểm, thì điểm đó là cơ hội của bạn. Bạn không cần làm tốt tất cả, chỉ cần tốt hơn một chút ở đúng chỗ khách đang đau.
Hỏi chuyện khách tiềm năng: mười phút đáng giá cả lô hàng
Bước tiếp theo là bước ít người chịu làm nhất, mà lại quyền lực nhất.
Nói chuyện trực tiếp với người có thể mua.
Không phải hỏi bạn bè, người thân — họ sẽ khen cho bạn vui lòng. Tôi hỏi đúng nhóm người tôi định bán. Chỉ cần năm đến mười cuộc trò chuyện thật lòng, bạn thấy được điều mà cả tháng ngồi đoán mò không thấy.
Tôi hay hỏi ba câu.
Gần đây bạn có mua sản phẩm loại này không, mua ở đâu.
Điều gì khiến bạn khó chịu nhất trong lần mua đó.
Nếu có một thứ tốt hơn, bạn sẵn lòng trả bao nhiêu.
Ba câu đó lộ ra ba thứ vàng: khách mua ở đâu, khách đau ở chỗ nào, và khách định giá món hàng trong đầu bao nhiêu.
Muốn hỏi cho trúng, trước hết bạn phải biết mình đang hỏi ai. Đây là lúc việc vẽ chân dung khách hàng mục tiêu trở nên sống còn. Khi bạn hình dung rõ người mua là ai, lo lắng điều gì, mỗi câu hỏi đều đi thẳng vào chỗ cần biết, thay vì hỏi lan man rồi thu về một mớ câu trả lời vô nghĩa.
Đọc bình luận và các nhóm: nơi khách nói thật nhất
Không phải lúc nào bạn cũng gọi được cho mười người. Nhưng có một nơi khách đang nói thật mỗi ngày, khi họ không hề biết có người bán đang nghe.
Đó là phần bình luận và các hội nhóm.
Tôi vào các hội nhóm nơi khách của tôi sinh hoạt, đọc bình luận dưới bài của đối thủ, gõ tên sản phẩm vào ô tìm kiếm và đọc hàng loạt câu hỏi người ta đặt ra.
Ở đó không có sự lịch sự giả tạo. Người ta phàn nàn thẳng: giao chậm, đóng gói ẩu, dùng không thấy tác dụng, giá chát mà chất lượng thường. Mỗi lời phàn nàn là một khoảng trống thị trường đang chờ người lấp.
Tôi có thói quen chép lại nguyên văn những câu khách hay nói. Vì chính những chữ khách dùng để kể nỗi đau, sau này sẽ thành những chữ tôi dùng để viết bài bán hàng. Ngôn ngữ của khách luôn bán tốt hơn ngôn ngữ của người bán.
Việc này gần như không tốn gì ngoài thời gian. Nhưng nó cho bạn thứ tiền khó mua: sự thật ngầm hiểu (insight — điều khách thật sự nghĩ mà ít khi nói ra khi bị hỏi trực tiếp).
Bán thử lô nhỏ: bài kiểm tra trung thực nhất
Quan sát, hỏi han, đọc bình luận đều tốt. Nhưng tất cả vẫn là lời nói. Còn thị trường chỉ trả lời thật khi có tiền được rút ra khỏi ví.
Bước cuối cùng, và là bước tôi tin nhất, là bán thử một lô nhỏ.
Đừng nhập một trăm sản phẩm. Nhập mười, hai mươi. Hoặc thậm chí chưa nhập gì cả, chỉ đăng bài, nhận đặt hàng trước (pre-order — cho khách đặt và trả tiền trước khi có hàng), rồi mới lấy hàng về giao.
Con số bán thử nói cho bạn sự thật mà không cảm xúc nào bẻ cong được. Bao nhiêu người hỏi. Bao nhiêu người hỏi xong bỏ đi. Bao nhiêu người thật sự chuyển tiền.
Nếu lô nhỏ bán hết veo và khách hỏi thêm, đó là tín hiệu để bạn mạnh dạn nhập lớn. Nếu đăng cả tuần không ai hỏi, bạn vừa tiết kiệm được số vốn đủ để thử một hướng khác. Cả hai kết quả đều là thắng lợi, vì bạn học được sự thật khi cái giá còn rẻ.
Đây chính là tinh thần của khởi nghiệp với số vốn nhỏ: không đặt cược cả gia tài vào một canh bạc, mà đi từng bước nhỏ được kiểm chứng, rồi mới phóng to cái đã chắc ăn.
Đừng ôm hàng theo cảm tính: bài học đắt nhất tôi từng thấy
Nếu chỉ được giữ lại một câu trong bài này, tôi mong bạn giữ câu này.
Đừng ôm hàng theo cảm tính.
Cảm tính thì thầm rằng món này chắc chắn bán chạy, rằng bỏ lỡ là phí. Rồi bạn dồn vốn, chất đầy kho, ngồi đợi một điều chưa ai xác nhận.
Tôi đi lên trong đại dịch, thời điểm sai một bước là mất trắng. Chính vì vốn ít và không có quyền sai, tôi mới hình thành thói quen thử nhỏ trước khi làm lớn. Mỗi sản phẩm, mỗi cách bán, tôi đều cho chạy thử ở quy mô nhỏ; cái nào thị trường gật đầu, tôi mới đổ nguồn lực nhân rộng. Nhờ vậy hệ thống lớn dần lên 500 người và doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng mà không lần nào tôi phải ôm một kho hàng chết.
Kiểm chứng trước, phóng to sau. Đó không phải sự rụt rè. Đó là cách người vốn ít đi đường dài mà không gục giữa chừng.
Kết: hãy để thị trường lên tiếng trước
Cách nghiên cứu thị trường tốt nhất cho một shop nhỏ không nằm ở ngân sách, mà nằm ở thứ tự làm việc. Nghiên cứu trước, nhập hàng sau. Hỏi khách trước, đăng bán sau. Thử nhỏ trước, làm lớn sau.
Tuần này, trước khi bạn nghĩ đến việc nhập thêm bất cứ thứ gì, hãy làm ba việc.
Xem kỹ ba đối thủ đang bán mặt hàng bạn định bán.
Nhắn cho năm người có thể là khách và hỏi họ ba câu.
Đọc năm mươi bình luận trong nhóm khách của bạn và chép lại những câu họ than phiền.
Chỉ ba việc đó thôi, bạn đã đi trước phần lớn người bán đang lao vào thị trường bằng cảm tính. Nếu muốn tôi chia sẻ sâu hơn về cách đi từ vốn ít lên một hệ thống bền vững, hãy theo dõi các bài tiếp theo của tôi. Tôi luôn kể lại đúng những gì mình đã làm, cả cái sai lẫn cái đúng.
Câu Hỏi Thường Gặp
Shop nhỏ vốn ít có cần nghiên cứu thị trường không, hay cứ nhập về bán cho nhanh?
Càng ít vốn càng phải nghiên cứu. Người vốn dày sai một lô còn gượng lại được, người vốn mỏng sai một lô là mất luôn cuộc chơi. Cách nghiên cứu thị trường với shop nhỏ không tốn tiền, chỉ tốn vài buổi chịu khó quan sát và hỏi han. Cái giá của việc bỏ qua nó là cả kho hàng nằm chết.
Cách nghiên cứu thị trường mà không có tiền thuê công ty khảo sát thì làm sao?
Bốn việc, không tốn đồng thuê ngoài nào. Quan sát ba đến năm đối thủ cùng ngành. Nói chuyện thật với năm đến mười người có thể mua. Đọc bình luận và các hội nhóm nơi khách tụ họp. Cuối cùng, bán thử một lô nhỏ để nghe thị trường trả lời bằng tiền thật.
Cần hỏi khách hàng tiềm năng những gì để biết có nên bán?
Tôi hay hỏi ba câu. Gần đây bạn có mua loại sản phẩm này không, mua ở đâu. Điều gì khiến bạn khó chịu nhất trong lần mua đó. Nếu có thứ tốt hơn, bạn sẵn lòng trả bao nhiêu. Ba câu này lộ ra khách mua ở đâu, đau ở chỗ nào, và định giá món hàng bao nhiêu trong đầu.
Bán thử bao nhiêu là đủ để tin vào kết quả?
Không có con số vàng, nhưng nguyên tắc là nhỏ đủ để sai không đau. Nhập mười, hai mươi sản phẩm, hoặc nhận đặt hàng trước rồi mới lấy hàng. Điều bạn nhìn không phải doanh số lớn, mà là tín hiệu: có người hỏi không, hỏi xong có chuyển tiền không. Có tín hiệu thật thì nhân lên, không có thì dừng khi giá còn rẻ.
Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.









