Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.
Một buổi sáng thứ Hai, người tôi tin nhất gõ cửa phòng.
Bạn ấy đặt lên bàn một tờ giấy. Đơn xin nghỉ. Không ồn ào, không trách móc, chỉ một câu nhẹ tênh: “Em cảm ơn chị, nhưng đến lúc em cần đi rồi.”
Tôi ngồi lặng một lúc. Người này tôi mất gần hai năm để đào tạo, giao việc, tin tưởng. Bạn ấy thuộc khách hàng còn hơn tôi. Và giờ bạn ấy sắp bước ra khỏi cửa.
Nếu bạn từng ở trong khoảnh khắc đó, bạn hiểu nó đau thế nào. Không phải đau vì thiếu một nhân sự. Đau vì bạn biết mình vừa để tuột mất một phần hệ thống mà tiền không mua lại được. Sau nhiều lần như vậy, tôi buộc phải học cho bằng được một thứ: cách giữ nhân viên giỏi ở lại, không phải bằng ràng buộc, mà bằng lý do để họ muốn ở.
Đây là những gì tôi rút ra sau khi xây một hệ thống 500 người bán hàng độc lập và điều hành song song một công ty nhân sự 30 người.
Người giỏi ra đi, hiếm khi vì lương
Đây là điều đầu tiên tôi phải sửa trong đầu mình.
Mỗi lần có người giỏi nghỉ, phản xạ của hầu hết người chủ là nghĩ ngay đến tiền. “Chắc bên kia trả cao hơn.” “Chắc mình trả chưa đủ.” Rồi vội vàng tăng lương để giữ.
Tôi cũng từng làm vậy. Và tôi nhận ra nó gần như không hiệu quả.
Vì người giỏi thật sự hiếm khi ra đi chỉ vì con số trên bảng lương. Lương là cái cớ dễ nói nhất khi nghỉ việc. Nó lịch sự. Nó không làm ai mất lòng. Nhưng bên dưới cái cớ đó thường là một thứ khác, sâu hơn, âm ỉ lâu hơn.
Người giỏi đi vì họ thấy mình dừng lại.
Họ đi vì công sức bỏ ra không ai nhìn thấy.
Họ đi vì mỗi sáng thức dậy, nghĩ đến chỗ làm là thấy mệt.
Tiền chỉ đủ giữ chân một người ở lại thêm vài tháng. Nó không đủ giữ trái tim của họ. Và một người giỏi mà trái tim đã rời đi thì có ngồi đó cũng chỉ còn cái xác của năng suất.

Bốn lý do thật khiến người giỏi rời bỏ bạn
Sau nhiều cuộc trò chuyện thẳng thắn với những người đã nghỉ và những người ở lại, tôi gom lại được bốn lý do lặp đi lặp lại.
Thứ nhất: họ không được ghi nhận. Người giỏi thường là người làm nhiều mà nói ít. Họ gánh việc khó, xử lý khủng hoảng, đỡ đòn cho cả đội. Nhưng nếu tất cả những điều đó rơi vào im lặng, đến một ngày họ tự hỏi: mình cày để làm gì?
Thứ hai: họ không được phát triển. Người giỏi có một cơn đói rất đặc biệt, đói được giỏi hơn. Nếu công việc năm nay giống hệt năm ngoái, nếu họ đã chạm trần và nhìn thấy cả mười năm tới của mình chỉ là lặp lại, họ sẽ ngạt thở.
Thứ ba: sếp tệ. Người ta hay nói một câu rất đúng: người ta vào công ty vì thương hiệu, nhưng rời đi vì người quản lý trực tiếp. Một người sếp không lắng nghe, hay đổ lỗi, tranh công, quản lý bằng nỗi sợ, có thể phá hỏng một nhân sự tốt nhanh hơn bất kỳ đối thủ nào.
Thứ tư: môi trường ngột ngạt. Đố kỵ. Chính trị nội bộ. Những quy tắc ngầm khiến người tử tế thấy mình lạc lõng. Người giỏi có nhiều lựa chọn, nên họ không chịu đựng lâu một nơi làm họ nhỏ đi mỗi ngày.
Bạn để ý điều gì chưa? Cả bốn lý do đó, không lý do nào là tiền. Và cả bốn, đều nằm trong tầm tay của người chủ.
Giữ người giỏi rẻ hơn tuyển mới rất nhiều
Tôi muốn bạn nhìn thẳng vào một phép tính mà nhiều người né tránh.
Khi một người giỏi nghỉ, bạn không chỉ mất một người. Bạn mất luôn cái giá phải trả để lấp chỗ trống đó.
Bạn tốn tiền và thời gian đăng tin, sàng lọc, phỏng vấn hàng chục người để tìm được một người tạm ổn.
Bạn tốn nhiều tháng để người mới hội nhập, làm quen việc, quen khách, quen văn hóa. Trong quãng đó họ chưa tạo ra giá trị đầy đủ, nhưng bạn vẫn trả lương đủ.
Bạn tốn công sức của cả đội cũ để kèm cặp người mới, nghĩa là năng suất của những người đang giỏi cũng bị kéo xuống theo.
Và cái đắt nhất, thứ không hiện trên bảng lương: khách hàng bị gián đoạn, kinh nghiệm tích lũy bao năm đi theo người cũ ra khỏi cửa, tinh thần của những người ở lại chùng xuống mỗi lần thấy đồng đội rời đi.
Cộng hết lại, chi phí thay một người giỏi luôn lớn hơn rất nhiều so với chi phí để giữ họ. Giữ người là một khoản đầu tư. Thay người là một khoản lỗ mà bạn thường chỉ thấy hết sau khi đã trả xong.
Hiểu được điều này rồi, tôi thay đổi cách nghĩ. Tôi không còn xem việc chăm người giỏi là “chi phí phúc lợi”. Tôi xem nó là bảo vệ tài sản.
Trao cơ hội lớn dần: cách tôi giữ người
Đây là công cụ mạnh nhất tôi có. Và nó gần như miễn phí.
Người giỏi ở lại với nơi cho họ lớn lên.
Nên tôi tập cho mình một thói quen: liên tục giao cho những người giỏi nhất một việc lớn hơn một chút so với thứ họ đang làm được. Không quá sức đến mức họ gãy. Chỉ đủ để họ phải nhón chân với tới.
Khi tôi xây hệ thống bán hàng từ con số 0 lên 500 người, tôi không làm điều đó một mình. Tôi làm được vì mỗi khi thấy một người có tố chất, tôi trao cho họ một vùng trách nhiệm mới trước cả khi họ thấy mình sẵn sàng. Một người từ bán lẻ, tôi giao dẫn dắt một nhóm nhỏ. Nhóm nhỏ chạy tốt, tôi giao một khu vực. Cứ thế.
Có người ngã. Nhưng phần lớn, khi được tin, họ vươn lên đúng bằng kỳ vọng đặt vào họ.
Cơ hội là thứ tiền không thay thế được. Một người giỏi sẵn sàng ở lại với mức lương vừa phải nếu họ tin rằng ở đây, mỗi năm họ trở thành một phiên bản mạnh hơn của chính mình. Ngược lại, lương cao đến mấy cũng không giữ nổi một người đang cảm thấy mình mục ruỗng vì nhàm chán.
Việc này gắn chặt với chuyện làm sao khơi được động lực bên trong mỗi người. Tôi có chia sẻ kỹ hơn trong bài viết về cách tạo động lực cho nhân viên, bạn có thể đọc thêm.
Ghi nhận thật và lắng nghe thật
Ghi nhận không tốn tiền. Nhưng nó là thứ bị bỏ quên nhiều nhất.
Tôi không nói đến những lời khen sáo rỗng đọc trong buổi họp cho có. Người giỏi nhận ra lời khen giả trong một giây. Tôi nói đến ghi nhận thật.
Ghi nhận thật là gọi đúng tên việc họ làm. “Cái hợp đồng khó tháng trước, nếu không có em xử lý phần đó thì mình đã mất khách.” Cụ thể. Đúng người. Đúng việc.
Ghi nhận thật là khen trước mặt nhiều người, và góp ý riêng khi chỉ có hai người.
Ghi nhận thật là để họ thấy đóng góp của mình có chỗ đứng trong bức tranh lớn, chứ không tan vào hư không.
Đi kèm với ghi nhận là lắng nghe. Và lắng nghe khó hơn nghe rất nhiều. Nghe là để trả lời. Lắng nghe là để hiểu. Khi một người giỏi góp ý mà lần nào cũng bị gạt đi, họ sẽ học được một bài học: im lặng cho lành. Ngày họ ngừng góp ý cho bạn, là ngày họ đã bắt đầu rời đi trong đầu, chỉ là chân chưa bước.
Tôi tập thói quen ngồi lại riêng với từng người quan trọng, đều đặn, không phải để giao việc, mà để hỏi: dạo này em thế nào, có gì đang cản em, em muốn đi về đâu. Nhiều vấn đề lớn, tôi bắt được từ khi nó còn nhỏ, chỉ nhờ những buổi ngồi như vậy.
Cho họ thấy tương lai: giữ bằng đồng hành, không bằng ràng buộc
Đây là triết lý gốc của tôi, nên tôi để nó ở cuối.
Nhiều người chủ cố giữ nhân viên bằng ràng buộc. Hợp đồng chặt, cam kết bồi thường, giữ bằng cấp, làm khó khi nghỉ. Tôi hiểu nỗi sợ đằng sau cách làm đó. Nhưng tôi không tin vào nó.
Ràng buộc chỉ giữ được thân xác một người ở lại. Nó không giữ được sự tận tâm. Một người ở lại vì bị trói sẽ làm việc cầm chừng, chờ hết hạn để đi. Bạn giữ được cái tên trên bảng chấm công, nhưng mất đi thứ làm nên giá trị của họ.
Tôi chọn cách ngược lại. Tôi giữ người bằng sự đồng hành và cơ hội.
Đồng hành là cho họ thấy một tương lai đủ rõ để họ muốn bước cùng bạn về phía đó. Là để họ biết khi họ khó khăn, bạn không bỏ họ. Là cùng nhau lớn lên, chứ không phải bạn dùng họ rồi thay khi họ hết giá trị.
Nghe có vẻ lý tưởng, nhưng nó thực dụng hơn bạn nghĩ. Một người tin rằng ở đây họ có tương lai, người đó sẽ tự nguyện cống hiến gấp nhiều lần một người bị giữ bằng giấy tờ. Và họ ở lại lâu hơn, thật lòng hơn.
Tất cả những điều này, khi làm đều đặn, sẽ đọng lại thành một thứ vô hình mà cực kỳ giá trị: bầu không khí nơi người giỏi muốn ở. Đó chính là văn hóa doanh nghiệp, thứ không xây được trong một ngày, nhưng một khi có, nó giữ người thay bạn.
Bắt đầu từ đâu, ngay tuần này
Bạn không cần cải tổ cả công ty để bắt đầu.
Nếu tôi được khuyên bạn đúng một việc, thì đây: tuần này, hãy chọn một người giỏi nhất trong đội, ngồi lại với họ ba mươi phút. Không phải để giao việc. Chỉ để hỏi họ đang thế nào, đang muốn gì, và điều gì đang cản họ tiến lên.
Rồi lắng nghe cho đến hết. Đừng vội bào chữa.
Chỉ một buổi trò chuyện thật lòng như thế đã cho bạn biết nhiều hơn mọi bản khảo sát. Đó là bước đầu tiên, và cũng là bước quan trọng nhất, trong cách giữ nhân viên giỏi ở lại lâu dài với mình.
Người giỏi không cần bạn hoàn hảo. Họ cần bạn nhìn thấy họ, tin họ, và cho họ một con đường để đi cùng. Làm được ba điều đó đều đặn, bạn sẽ ngạc nhiên vì có rất ít người muốn rời đi.
Nếu bạn đang xây một đội ngũ và trăn trở về chuyện giữ người, hãy đọc thêm những bài tôi chia sẻ trên trang. Tôi viết lại tất cả từ chính những lần vấp của mình, để bạn không phải trả cái giá đắt như tôi đã từng.
Câu Hỏi Thường Gặp
Tăng lương có phải cách giữ nhân viên giỏi hiệu quả nhất không?
Không. Theo trải nghiệm của tôi, tăng lương chỉ giữ được người thêm vài tháng, vì người giỏi hiếm khi ra đi vì tiền. Họ đi vì không được ghi nhận, không được phát triển, gặp sếp tệ hoặc môi trường ngột ngạt. Tăng lương mà không sửa bốn thứ đó thì bạn chỉ trì hoãn ngày họ nộp đơn. Hãy dùng tiền như một phần, còn cơ hội và sự ghi nhận mới là phần giữ được trái tim họ.
Cách giữ nhân viên giỏi khi công ty nhỏ, ngân sách hạn chế là gì?
Đây lại là lợi thế của công ty nhỏ. Ba công cụ giữ người mạnh nhất đều gần như miễn phí: trao cho họ việc lớn hơn một chút để họ được lớn lên, ghi nhận thật và cụ thể việc họ làm, và ngồi lắng nghe họ đều đặn. Công ty lớn nhiều khi khó làm ba việc này vì cồng kềnh. Bạn thì làm được ngay tuần này.
Có nên giữ nhân viên bằng hợp đồng ràng buộc, cam kết bồi thường không?
Tôi không tin vào cách đó. Ràng buộc chỉ giữ được thân xác, không giữ được sự tận tâm. Người bị trói sẽ làm cầm chừng và chờ hết hạn để đi. Tôi chọn giữ người bằng đồng hành và cơ hội, vì một người tin mình có tương lai ở đây sẽ tự nguyện cống hiến gấp nhiều lần một người bị giữ bằng giấy tờ.
Làm sao biết một nhân viên giỏi sắp nghỉ để giữ kịp?
Dấu hiệu sớm nhất không phải là họ đòi lương, mà là họ ngừng góp ý. Khi một người trước đây hay lên tiếng bỗng im lặng, gật cho xong, hết nhiệt trong các buổi họp, nghĩa là họ đã bắt đầu rời đi trong đầu, chỉ chưa bước chân. Cách bắt sớm duy nhất là ngồi lại riêng với từng người quan trọng đều đặn, để bạn thấy vấn đề khi nó còn nhỏ.
Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.









