Đỗ Ngọc Diệp — CEO (tổng giám đốc) Natunest, xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng/tháng.
Bạn có bao giờ đứng nhìn đội bán hàng của mình rơi rụng dần mà không hiểu vì sao chưa?
Tháng này mười người. Tháng sau còn bảy. Vài người giỏi thì gồng gánh cả nhóm, số còn lại sáng đăng bài, chiều ngồi chờ khách nhắn tin. Bạn nhắc thì họ chạy. Bạn im thì họ dừng.
Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng. Suốt một quãng dài đi tìm cách quản lý đội nhóm bán hàng cho ra kết quả thật, tôi vấp gần như đủ mọi cái hố: tuyển vội, đào tạo qua loa, giao chỉ tiêu rồi bỏ mặc, và sáng nào cũng đi đếm xem ai chưa chốt đơn.
Rồi tôi xây được một đội 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng — đi lên ngay giữa đại dịch. Song song, tôi điều hành một công ty nhân sự 30 người.
Không phải vì tôi giỏi ép người. Mà vì tôi đổi cách nghĩ.
Sai lầm lớn nhất: quản lý bằng ép, không phải bằng hệ thống
Hầu hết người mới làm quản lý đều tin vào một điều: nếu tôi theo sát đủ chặt, mọi người sẽ làm việc.
Nên họ đi theo dõi. Đếm đơn. Nhắc việc. Gọi điện hỏi “sao hôm nay chưa có đơn?”. Họ biến mình thành cái đồng hồ báo thức của cả đội.
Kết quả? Người ta làm khi bị nhìn, và dừng khi được buông. Bạn càng siết, họ càng mệt. Bạn nghỉ một ngày, doanh số tụt một ngày.
Đó là quản lý bằng ép. Nó ngốn hết sức bạn mà chẳng đi được xa.
Có một cách khác. Quản lý bằng hệ thống và niềm tin.
Hệ thống là gì? Là bộ khung để một người mới, chưa từng bán hàng, vẫn biết sáng nay phải làm gì, nói gì với khách, xử lý ra sao khi khách chê đắt. Là quy trình thay cho việc bạn phải đứng cạnh nhắc từng câu.
Khi có hệ thống, bạn không quản con người bằng mắt. Bạn quản bằng luồng công việc rõ ràng mà ai cũng chạy được. Tôi không thể đứng sau lưng 500 con người. Nhưng tôi có thể xây một con đường đủ rõ để họ tự đi.
Tuyển đúng người trước khi nghĩ đến chuyện quản
Có một sự thật phũ phàng tôi học được: bạn không thể quản lý giỏi một người sai.
Người sai ở đây không phải người kém. Mà là người không hợp với việc, không hợp với giá trị của bạn. Bạn tuyển một người chỉ mê tiền nhanh, rồi bắt họ kiên nhẫn nuôi khách sáu tháng — cả hai cùng khổ.
Khi tuyển, tôi không chỉ nhìn hồ sơ. Tôi nhìn ba thứ:
Người này có tin vào sản phẩm không, hay chỉ coi nó là món hàng kiếm cơm tạm.
Người này chịu học, hay nghĩ mình biết hết rồi.
Người này ở lại được khi ế, hay chỉ hào hứng lúc dễ.
Một người tin sản phẩm, chịu học và lì đòn — kể cả khởi đầu chậm — vẫn hơn một người bán giỏi nhưng nay đây mai đó. Vì bạn đang xây một đội để đi đường dài, không phải thuê lính đánh thuê cho một trận.
Tuyển kỹ ở đầu vào, bạn tiết kiệm được cả núi công sức quản lý ở phía sau.
Đào tạo: đừng thả người mới xuống nước rồi mong họ tự biết bơi
Sai lầm phổ biến thứ hai: tuyển xong là giao chỉ tiêu.
Người mới vào, chưa hiểu sản phẩm, chưa biết trả lời khách, đã bị đẩy ra “mặt trận” với một câu: “Em cứ đăng bài rồi bán đi.” Rồi khi họ không ra đơn, ta thở dài bảo họ không có duyên bán hàng.
Không phải họ dở. Là ta chưa dạy.
Đào tạo không phải một buổi họp chào mừng. Nó là một quá trình. Ở đội của tôi, người mới được cầm tay chỉ việc: hiểu sản phẩm tới tận gốc, thuộc những câu khách hay hỏi, tập trả lời chê đắt, xem người đi trước chốt đơn thật.
Tôi hay ví việc này như dạy một đứa trẻ tập đi xe. Bạn không quăng nó xuống dốc rồi hét “đạp đi!”. Bạn giữ yên xe, chạy theo sau, rồi buông tay đúng lúc.
Đào tạo tốt còn giải quyết một bài toán ngầm: nó biến kinh nghiệm trong đầu vài người giỏi thành tài sản chung của cả đội. Người giỏi nghỉ, hệ thống vẫn còn. Đó mới là đội bền.
Đặt mục tiêu và KPI: con số phải rõ, nhưng đừng để con số nuốt mất con người
Muốn đội chạy, phải có đích. Mục tiêu mơ hồ kiểu “cố lên nhé, bán nhiều vào” chẳng dẫn ai tới đâu.
Đây là lúc cần đến KPI (Key Performance Indicator — chỉ số đo lường hiệu quả công việc). KPI biến câu “làm tốt” mơ hồ thành thứ nhìn thấy được: bao nhiêu khách nhắn tin một ngày, bao nhiêu cuộc gọi, bao nhiêu đơn chốt trong tuần.
Khi mỗi người biết rõ con số của mình, họ tự soi được mình đang ở đâu — không cần bạn phán xét. Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn cách chọn và dùng chỉ số cho đúng, tôi có nói kỹ trong bài KPI là gì trong kinh doanh.
Nhưng đây là chỗ nhiều người vấp.
Họ để con số nuốt mất con người. Họ nhìn nhân viên như một dòng trong bảng doanh thu. Ai không đạt là ép, là dọa, là cắt.
Con số cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Nó không cho tôi biết vì sao.
Một bạn tháng này tụt đơn — có khi vì lười, mà cũng có khi vì con ốm, vì mất niềm tin, vì kẹt một chuyện chẳng ai hỏi tới. KPI chỉ cho tôi cái dấu hiệu. Việc của người quản lý là hỏi tiếp câu “vì sao”, rồi cùng gỡ.
Con số để quản việc. Con người để quản bằng sự quan tâm. Trộn lẫn hai cái đó là hỏng.
Tạo động lực: người ta ở lại vì được nhìn thấy, không chỉ vì tiền
Nhiều người tưởng thưởng tiền là xong. Tăng hoa hồng thì người ta bán hăng hơn.
Tiền quan trọng. Nhưng tiền không giữ người.
Tôi để ý điều này suốt những năm xây đội: người ta gắn bó lâu nhất không phải với chỗ trả cao nhất, mà với chỗ họ thấy mình được nhìn thấy. Được gọi đúng tên. Được khen đúng việc. Được hỏi han khi trục trặc.
Một lời công nhận đúng lúc nhiều khi mạnh hơn một khoản thưởng.
Hồi ở Viettel năm năm, đi từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng, tôi thấm cái cảm giác được cấp trên tin và trao việc — nó khiến mình muốn làm tốt hơn cả vì tiền. Sau này xây Natunest, tôi mang đúng thứ đó vào: khen người làm tốt trước cả đội, không để công của ai chìm đi, ăn mừng cả những chiến thắng nhỏ.
Tạo động lực không phải một sự kiện. Nó là cách bạn đối xử với người ta mỗi ngày.
Đồng hành: quản lý là đi cùng, không phải đứng sau canh
Đây là chữ tôi muốn bạn nhớ nhất. Đồng hành.
Người quản lý theo kiểu cũ đứng sau lưng đội, tay cầm bảng chấm điểm. Người quản lý bền thì đi bên cạnh.
Đi cùng nghĩa là gì? Là khi có đơn khó, bạn xắn tay vào gỡ cùng chứ không chỉ hỏi “sao chưa xong?”. Là khi thị trường ế, bạn ra mặt trấn an chứ không đổ hết áp lực xuống đầu quân. Là bạn thắng cùng đội, và khi thua, bạn không bỏ họ đứng một mình.
Tôi quản 500 người bán hàng độc lập và một công ty 30 nhân sự cùng lúc. Nói thật, tôi không thể kiểm soát từng người. Không ai làm được. Thứ giữ cả guồng máy đứng vững không phải sự kiểm soát — mà là sự đồng hành thật, cộng với một hệ thống đủ rõ để mỗi người tự chạy.
Khi người ta tin rằng bạn đứng cùng phía với họ, bạn chẳng cần ép nữa. Họ tự chạy.
Cách quản lý đội nhóm bán hàng bền vững: hệ thống rõ cộng con người thật
Gộp lại tất cả, cách quản lý đội nhóm bán hàng hiệu quả nằm gọn trong một thế cân bằng.
Một bên là hệ thống. Quy trình rõ, đào tạo bài bản, KPI minh bạch — để đội không phụ thuộc vào việc bạn có đứng đó hay không. Đây chính là phần xương sống; nếu muốn dựng nó từ đầu, bạn có thể đọc thêm cách xây dựng hệ thống bán hàng.
Bên kia là con người. Tuyển đúng, tin thật, ghi nhận đúng lúc, đi cùng khi khó.
Thiếu hệ thống, bạn kiệt sức vì phải tự tay đẩy mọi thứ. Thiếu con người, hệ thống của bạn chạy được vài tháng rồi rệu rã vì chẳng ai còn muốn gắn bó.
Quản lý giỏi không phải chọn một trong hai. Là giữ cả hai cùng lúc.
Vậy nếu hôm nay bạn đang loay hoay với đội của mình, đừng cố sửa hết một lúc. Chọn một việc. Chỉ một.
Có thể là ngồi viết lại quy trình cho người mới, thay vì để họ tự mò. Có thể là gọi cho người tháng này tụt đơn, hỏi một câu thật lòng “dạo này ổn không”, trước khi nhắc chỉ tiêu. Có thể là công nhận công khai một bạn vừa làm tốt mà bạn hay quên khen.
Quản lý một đội bán hàng không đổi khác sau một đêm. Nó lớn lên từng ngày, từ những viên gạch nhỏ như thế — giống hệt cách tôi đi từ con số 0 tới 500 người.
Nếu bạn thấy bài này giúp được mình, hãy theo dõi để đọc thêm những bài tôi viết về xây hệ thống, quản lý đội và làm thương hiệu. Tôi chia sẻ từ chính những gì mình đã làm, đã sai, và đã sửa.
Câu Hỏi Thường Gặp
Cách quản lý đội nhóm bán hàng cho người mới lần đầu làm quản lý nên bắt đầu từ đâu?
Đừng bắt đầu bằng việc đi theo dõi và đếm đơn. Hãy bắt đầu bằng một quy trình đơn giản cho người mới: sáng làm gì, nói gì với khách, xử lý ra sao khi bị chê đắt. Khi có một con đường rõ để mỗi người tự đi, bạn đỡ phải đứng cạnh nhắc từng câu. Hệ thống trước, kiểm soát sau.
Làm sao để giữ chân người bán hàng giỏi mà không phải liên tục tăng hoa hồng?
Tiền quan trọng nhưng tiền không giữ người. Người ta gắn bó lâu nhất với nơi họ thấy mình được nhìn thấy: được gọi đúng tên, được khen đúng việc, được hỏi han khi trục trặc. Hãy công nhận công khai người làm tốt, đừng để công của ai chìm đi, và đi cùng họ khi khó. Sự ghi nhận đúng lúc nhiều khi mạnh hơn một khoản thưởng.
KPI có thực sự cần thiết khi quản lý đội bán hàng nhỏ không?
Có, nhưng dùng đúng vai của nó. KPI cho bạn biết chuyện gì đang xảy ra — bao nhiêu khách nhắn tin, bao nhiêu cuộc gọi, bao nhiêu đơn chốt — để mỗi người tự soi được mình đang ở đâu. Nhưng con số không cho bạn biết vì sao. Việc của người quản lý là hỏi tiếp câu “vì sao” khi ai đó tụt đơn, rồi cùng gỡ. Con số để quản việc, con người quản bằng sự quan tâm.
Đội bán hàng cứ vào rồi lại nghỉ liên tục thì gốc rễ nằm ở đâu?
Thường ở hai chỗ: tuyển sai người ngay từ đầu vào, và đào tạo qua loa. Người chỉ mê tiền nhanh sẽ bỏ đi khi ế; người bị đẩy ra bán khi chưa hiểu sản phẩm sẽ nản vì không ra đơn. Hãy tuyển kỹ hơn ở đầu vào — chọn người tin sản phẩm, chịu học, lì đòn — và cầm tay chỉ việc cho người mới thay vì thả xuống nước.
Về tác giả

Đỗ Ngọc Diệp — CEO thương hiệu yến sào Natunest. Tôi xây hệ thống 500 người bán hàng độc lập, doanh thu 3 tỷ đồng mỗi tháng, đi lên từ con số 0 trong đại dịch; song song điều hành một công ty nhân sự 30 người. Trước Natunest, tôi có 5 năm ở Viettel — từ giao dịch viên lên cửa hàng trưởng — rồi rẽ sang mảng du lịch, khách sạn đóng cửa vì COVID. Chuyên môn của tôi: xây hệ thống kinh doanh, quản lý đội bán hàng, marketing nội dung, xây thương hiệu, và ứng dụng AI vào kinh doanh.
